4.05.2018


Đợi ngày nắng lên

Lòng ta có khi tựa như vắng ai/ Nhiều khi đã vui cười nhiều khi đứng riêng ngoài (Trịnh Công Sơn)
Truyện ngắn Hoàng Thanh Hương

Cô xem sách tử vi, sách chỉ cô cao số, mạng lớn, cung lớn lấy chồng khó, phải đợi duyên trời định. Mấy chị bạn sốt ruột, tối ngày tìm cách mối mai. Mấy chị  mai mối anh cho cô trong một cuộc gặp mặt các doanh nghiệp vừa và nhỏ của khu vực Tây Nguyên. Họ kể về anh tốt xấu đủ đầy. Cô tò mò. Sáp vô trò chuyện, điện thoại vài lần, cặp đôi đến giờ. Chị K bảo thằng ấy loại đào mỏ thứ thiệt. Chị C bảo tính nết cũng ổn, thôi thì lấy nó cho có cái gọi là gia đình, nó làm trong nhà nước giúp mình được chuyện làm ăn, tụi mình doanh nghiệp không có đứa lót ổ bên trong làm gì cũng khó, cũng tốn. Chị L bảo lấy chồng làm gì, cực xác. Chị M bảo thích là nhích, phần nhiều do giáo dục mà nên, đàn bà không chồng như diều không dây... Cô cười dài trước những xúi bẩy, khuyên giải của mấy bà chị. Cô cũng sắp già rồi, quá băm rồi mà vẫn nhơn nhơn, suốt ngày chỉ làm và làm, việc kinh doanh và làm từ thiện cuốn cô trôi trôi. Mẹ nhắc thì cô quạu cọ, em út nhắc thì cô lơ lơ. Cô nghĩ đến mấy lần trêu anh có “baby” là anh sợ xanh mắt. Đàn ông yêu đàn bà thực lòng sẽ chẳng bao giờ có biểu hiện ấy. Chị M bảo, thứ 7 tao gặp nó đi từ khách sạn Hoa Mai ra với một con tóc vàng hoe, bằng xe của mày. Cô cười dài, đêm ấy đúng lúc anh trèo lên bụng, cô mim mỉm hỏi anh: “Con bé tóc vàng thứ 7 có khen xe của em thơm không?”. Anh tuột xuống, ngồi nhìn cô trân trân. Đêm ấy, cô bảo anh: “Thực ra, em từng có ý định lấy anh làm chồng”. Sáng hôm sau, email thư đến gửi cô là file đính kèm 4 trang dài ngoằng nhưng cô chỉ đọc đoạn cuối với những câu chúc lủng củng, nhạt nhẽo. Sách tử vi chỉ rõ cô cao số, mạng lớn, cung lớn lấy chồng khó, phải đợi duyên trời định. Chắc là thật. Bốn ngày nữa cô thêm một tuổi.
Chuyến bay cất cánh trễ 40 phút, cô kéo khăn. Lên máy bay cô bao giờ cũng ngủ một giấc nếu mệt hoặc đọc sách nếu hào hứng. Ghế bên cạnh, người đàn ông tóc muối tiêu vài phút quay nhìn cô. Cô không ngủ được, mùi dầu gió từ ông bay ngang mũi, xe phục vụ nước uống đến, ông ta kêu cà phê, quay sang cô hỏi có dùng cà phê? Mùi cà phê bay ngang mũi. Cô mở khăn tháo kính gật đầu ra hiệu một ly. Em phục vụ nhoẻn cười xinh đẹp. Ở đời là đàn bà ai cũng muốn xinh đẹp, hấp dẫn. Đàn bà xấu không được nhận quà, không có tình yêu như ý, không nhiều hạnh phúc, chị Y Ban từng bảo vậy. Cô thấy đúng, dầu cái sự đẹp/xấu ấy bây giờ có tiền thì cải tạo dễ ợt, từ vịt thành thiên nga mấy chốc. Nhưng về bản chất vịt/ thiên nga rất khác nhau. Em phục vụ xinh đẹp đi khuất, người đẹp cái dáng đi cũng đẹp khiến cô với nhìn theo thêm lần nữa yêu mến. Nếu tính vẻ xinh đẹp thang 10 cô nằm ở điểm 7. Đàn bà đẹp có nhiều quyền. Cô biết ơn mẹ đã cho cô hình hài này. Người đàn ông nhìn cô, nhắc uống cà phê. Cô nhoẻn cười, mùi dầu gió bay ngang mũi. Chút gì đó xao xuyến bâng quơ khi khuôn mặt nhiều nét điện ảnh của ông cứ vài phút lại quay qua cô. Cô nhấp 7 ngụm cà phê xong quay nhìn ông bóng gió: Anh hay nhìn phụ nữ bên cạnh như vậy lắm sao? Đôi khi. Vì sao? Vì phụ nữ đẹp sẽ khiến đàn ông không cưỡng lại được ham muốn nhìn ngắm, ngưỡng mộ. Cô quay ra cửa sổ cười mỉm, vị cà phê ngọt ngào trong miệng. Đàn ông dẻo miệng thường chả tốt đẹp gì nhưng đàn bà thường thích những người đàn ông dẻo miệng, nói ngọt lọt đến xương. Cô chính là sản phẩm của những ngọt ngào và gian trá của bố.
Bố cô đã có gia đình ở quê mà vẫn săn đón mẹ. Khi cô 3 tuổi cũng là lúc vợ con ông ở quê vào tận nhà mẹ đòi chồng, đòi cha. Ông đã chạy biến vào vườn cà phê để mặc mẹ chịu đựng những đấm đá, tát giật, cào xé tơi bời lên tóc lên mặt, những miếng đòn chất chứa hờn ghen oán giận từ họ. Mẹ cô sau trận đòn ấy bị câm gần hai năm mới nói lại được, bố ly hôn vợ cả, dứt bỏ bầy con về chăm sóc mẹ con cô nhưng bát vỡ hàn lại vẫn rõ dấu. Cô lên 5, không chịu nổi sự lạnh lẽo của mẹ, ông bỏ nhà vào Sài Gòn lập nghiệp. Bây giờ ông giàu có nhất nhì quận 7. Vợ ông trẻ đẹp hơn mẹ. Em gái cùng cha khác mẹ giống cô như đúc. Nó hạnh phúc với chồng con và công việc giảng dạy đại học mỹ thuật. Thỉnh thoảng chị em gặp nhau trong những chuyến cô vào Sài Gòn lấy hàng. Một giọt máu đào hơn ao nước lã. Bố cho cô một tài khoản đủ sống đến chết chẳng cần làm gì nhưng tiền ấy chẳng làm cô yêu ông, lần nào gặp nhau bố con chỉ nói vài câu xã giao thăm hỏi rồi cắm cúi ăn, cắm cúi uống rồi đường ai nấy đi. Mẹ lấy chồng hai giàu sang nhờ nghề cò đất, lão có con mắt quỷ dữ. Lão chẳng giấu diếm ánh nhìn sờ soạng cô khi mẹ vắng nhà. Em trai cùng mẹ khác cha với cô không chịu ở nơi cuộc đời phàm trần, nó bỏ nhà đi tu. Thỉnh thoảng cô đi Bình Định thăm nó, chùa ông Núi trên lưng chừng núi, lên đó cô thấy đầu óc nhẹ bâng, cô hỏi nó hay chị đi tu nhen cậu. Nó mô phật, mô phật chị không có duyên tu kiếp này chốn cửa phật, chớ nên khiên cưỡng ép mình, em sẽ cầu phúc cầu an cho chị adi đà phật. Cô ngắm hàng mi nó rợp buồn, khuôn mặt nhẹ bâng, lòng nhoi nhói.  Mẹ cho nó một tài khoản đủ sống đến chết, nó đem góp xây chùa. Mẹ cho cô một tài khoản đủ sống đến chết, cô gửi sang tài khoản nó một phần, cho bầy con của bố ở quê một phần. Trong đàn anh em cùng cha khác mẹ, cùng mẹ khác cha, nó là đứa cô thương nhiều nhất, thương hơn cả bản thân, nó lớn lên cùng cô, nó hiền như cục đất, nó dám lấy tấm lưng gầy nhom che đòn cho cô lần bị mẹ đánh vì tội xấc sược với bố dượng, nó nấu cháo loãng mặn chát cho cô ăn khi cô dính cảm nằm run quằn người trong chăn. Lúc ấy mẹ và dượng đi tập nhảy đầm. Lúc ấy bố ôm dì trẻ quận 7 ngủ no nê. Nó lúc nào cũng như ông cụ non. Nó bảo lúc nào chị buồn thì đến với em. Hôm nay cô buồn nhưng không lái xe về tìm nó như bao lần, cô muốn bay đến một nơi không quen biết ai, không ai biết cô, không người thân để nương tựa. Danh bạ đầy ắp những địa chỉ bạn bè khắp mọi nơi đất nước. Bạn bè đều có gia đình, đều đầy những vướng bận và cô chẳng muốn vì cô mà họ thêm một bận bịu. Cô nhắm mắt hít sâu, thở ra nhè nhẹ, khuôn mặt thằng em tu chùa ông Núi lung linh, góc hiên chùa có những giỏ hoa treo rực rỡ, thơm thơm ngọt dịu. Ở đời gặp được nhau là duyên từ kiếp nào, thân/sơ cũng do nợ duyên mà đến, người đàn ông nào là duyên nợ của cô từ tiền kiếp? Chẳng hào hứng nhưng rõ ràng lòng cô vẫn chờ, âm thầm hy vọng ở đâu đó trên thế gian mênh mông này có người đàn ông để cô tựa vào, che chắn cô khỏi những thị phi, nhọc nhằn kiếp người. Cô chợt nhớ khuôn mặt anh với nét hốt hoảng khi cô trêu đùa báo tin có thai. Cô nhớ ánh mắt hèn hèn của anh khi cầm tiền cô đưa mua điện thoại ngày sinh nhật. Đàn bà yêu bằng tai hay bằng mắt có quan trọng gì. Đàn ông khi hèn thì hèn hơn cả đàn bà. Cô hít thật sâu, thở ra nhè nhẹ. Mùi dầu gió bay ngang mũi dễ chịu. Đàn ông, đàn bà khi trẻ trung thanh xuân ưa xịt nước hoa thơm phức, khi già nua thì chọn thoa dầu cù là, dầu gió. Đàn ông, đàn bà chẳng khác biệt khi cô đơn, cô độc. Cô liếc nhìn ông. Ông nhìn cô cười ấm áp. Máy bay hạ dần độ cao. Thủ đô muôn đèn điện lấp lánh phía dưới.
Ông đi sát bên cô. Mùi dầu gió ngang qua mũi. Ông nói muốn chở cô về, tay ông vội vàng giữ quai túi cô khi thấy cô nhanh bước hơn. Cô ngờ ngợ, khuôn mặt ấy cô đã gặp đâu đó. Chuyến xe chung tình cờ, câu chuyện tình cờ, cô gật gù dần nhớ ra ông và cô đã gặp nhau, đã cùng dùng bữa tối trong đợt thiện nguyện năm ngoái tại một làng xa của tỉnh cô, ông là bác sĩ nhi, đoàn khám chữa bệnh, cấp phát thuốc miễn phí cho mấy làng đồng bào dân tộc hai ngày đêm. Người ta luôn cần quên nhiều điều không đáng lưu tâm nhưng có những điều thoáng qua lại khiến ai đó không muốn quên. Ông đã không quên cô. Ông nói đó là hữu duyên.
Câu chuyện kéo ông và cô gần lại, xóa bớt khoảng cách e thẹn, chảnh chẹ đàn bà vốn nhiều nơi cô. Cô và ông có nhiều câu chuyện để nói về việc đỡ những mảnh đời khốn khó. Cuộc đời luôn có những nhân duyên bất ngờ. Đối diện ông cô thấy mình lúng túng, ngớ ngẩn. Cô hẹn ông cuối năm về quê cô, khi ấy cao nguyên mùa khô, mây trắng, nắng vàng, gió, hoa dại, đêm sương hơi rét và bao êm đềm quyến rũ với phố của núi đồi dốc đổ chùng cánh võng. Cô bảo ông cứ vào youtube.com  nghe đi, nghe lại bài hát của hai ông Nguyễn Duy – Vũ Hữu Định “ Còn chút gì để nhớ”, lại nghe thêm bản “Pleiku thân yêu” của ông Ngọc Tường sẽ thấy quê hương cô đẹp không đâu bằng. Nói xong cô cười tít mắt, ông cũng cười khục khục, rồi áp lòng bàn tay vào ngực trái: Nơi đó trong tim anh từ em đấy. Cô thôi cười, nhìn ông đăm đăm. Đêm Hà Nội mùa thu, gió êm, lá thức, hoa lao xao tranh nhau tỏa hương dâng hiến, giọng ca Mỹ Linh xao xuyến “Hà Nội đêm trở gió”. Tóc cô bay lòa xòa sau vai, mùi dầu gió tạt ngang mũi, mùi nước hoa chanel thấm vào mũi. Hà Nội đêm mùa thu, cô lần đầu tiên quên thời gian đang trôi trôi.
Ông hẹn đoàn công tác từ thiện của các sư chùa Bửu Minh và bác sĩ Sài Gòn sẽ về. Cô như ngồi đống lửa, như đứng đống rơm. Điện thoại ring reng, tít tít ngày đêm. Cô rối rít như trẻ nhỏ đợi quà. Cô nhớ, đức Phật thường dạy rằng: “Nếu không nợ nhau thì làm sao gặp gỡ. Nhân duyên vợ chồng, theo lời Phật dạy là do duyên nghiệp từ kiếp trước mà thành. Tu trăm năm mới là bạn đồng hành, tu ngàn năm mới được cùng chung chăn gối. Thứ quý nhất không phải là thứ không có được hay thứ đã mất đi, mà nó chính là thứ hạnh phúc hiện có trong hiện tại”.
          Đêm trước, đêm trước nữa cô mất ngủ vì hồi hộp, cô thao thức đợi ngày nắng lên để phóng vù đến công ty. Cô hối thúc anh em văn phòng gói ghém quà tặng, kiểm tra lại danh sách đồng bào đau bệnh cần khám, cấp thuốc do cán bộ xã gửi chuyển email, gọi điện đốc thúc anh em cộng tác viên dưới các làng sắp xếp công tác chuẩn bị phục vụ bà con... Đêm trước, đêm trước nữa, ông mất ngủ, ông nói nhớ cô muốn chết. Cô lặng thinh vài giây rồi hỏi: Chuyến này xong việc, bao giờ anh trở lại với em? Ông lặng thinh vài giây rồi nói: Chuyến này xong việc, anh tính ở lại luôn cùng em. Cô nghẹn nghẹn cúp máy, gục mặt vô lòng tay khóc hức hức. Khóc xong, vào nhà vệ sinh dặm lại phấn son. Ngoài cửa phòng, nắng lên rực rỡ. Mùi ban mai ngày mới thơm tho./.  
Pleiku, đầu tháng 5/2017
              H.T.H




Hoàng Thanh Hương

Đàn bà núi

em - người đàn bà của núi
bước chân ngược dốc quen rồi
mắt quen một hướng mặt trời
trái tim thẳm sâu hang đá
biển ở đâu đó xa xôi nơi có nàng tiên cá
có rêu xanh và những cánh buồm
em khát khao biển nên anh thổi hồn vào khối gỗ
những biểu tượng biển/rừng huyền hoặc u minh

em - người đàn bà của núi
chân trần gỗ lim, ngực nồng nàn gió
thương là nói thương, nhớ thì nói nhớ
bụng thật như hạt gạo, hạt bắp căng no nắng gió đại ngàn 
Rượu uống thâu đêm, soang hát thâu đêm
Say say say ê a hát, rầm rì chuyện kể
mời anh hết cùng cang rượu
thế là nên tình nghĩa nợ duyên...

em – người đàn bà của núi
quen suối quen rừng, quen sương gió nắng mưa
quen tiếng lửa đêm đêm nhà sàn cửa mở
trăng sao canh giấc êm đềm
cỏ thơm ru giấc êm đềm
anh đã thương em thì thương cả bậc cầu thang
ngôi nhà em dưới chân núi đá.

em - người đàn bà của núi
chân trần gỗ lim, ngực nồng nàn gió
thương là nói thương, nhớ thì nói nhớ
mời anh hết cùng em cang nữa
Cho tình nghĩa nợ duyên thêm đậm thêm nồng./.

                                                H.T.H



                                             Điều ước
                                                        Truyện ngắn Hoàng Thanh Hương

Đêm 30, phố rộn rịp khác thường. Đường Nguyễn Du xe đậu hàng hàng, thu hẹp lòng đường vốn đã chật chội. Nàng chở con chậm chậm, đầu óc vẩn vơ. Thiên hạ giàu nứt đố đổ tường còn mẹ con nàng nghèo rớt mồng tơi. Nàng ước gì mình trúng số. Nàng nghĩ thầm trúng số nàng sẽ mua đất, làm nhà, xây bếp cho chùa Vĩnh Nghiêm, mua xe hơi, mua cho con gái 50 cái váy đủ các loại kiểu dáng màu sắc...
Đêm ba mươi, nàng lách qua đám người xe chật chội, nàng cũng muốn tìm những chậu hoa đang được chủ hàng giao bán tống tháo để kịp về đón giao thừa cùng gia đình, để khỏi phải dọn về mất công mất của, lỗ lãi gì cũng bán, ai thích thì cho lấy lộc. Càng giờ giao thừa đến gần, hoa càng rẻ. Chen lấn mãi nàng cũng kiếm được một chậu hồng, hai giỏ chuỗi ngọc, một chậu hướng dương nở toe toét. Nhìn đống chậu, giỏ bùng nhùng nàng chẳng biết làm cách nào để chở chúng về nhà. Loay hoay, đặt, móc, giữ nàng đụng vào anh. Mông nàng đập vào cái máy ảnh treo trước ngực anh. Nàng ngượng ngùng xin lỗi, anh xua tay bỏ qua. Đầu nàng lóe lên ý nghĩ táo bạo, nàng giữ vội cánh tay anh cất giọng:
- Anh đi một mình, anh khách ở xa về?
- Vâng, tôi ở Sài Gòn.
- Tôi có thể nhờ anh giúp không, tôi mẹ chiếc con đơn, cái đống hoa lá này một mình khó chở quá, anh giúp tôi một đoạn được không, nhà tôi cách đây 2 cây số thôi.
- Ồ, tôi... tôi e...
- Xin anh đừng từ chối. Xin anh giúp cho. Nàng nhìn chăm chắm vào anh chờ đợi.
Anh cau mày nhìn nàng hồ nghi, mặt nàng trắng bạch, tái mét vì lạnh, không phấn son, áo khoác mỏng, ngón tay dài thuôn xinh xắn, ánh mắt trĩu buồn hoang mang. Lưỡng lự vài phút anh gật đầu. Anh lái xe, kẹp phía trước chậu hướng dương, treo giỏ chuỗi ngọc trên tay ga, nàng ôm chậu hồng và xách giỏ chuỗi ngọc còn lại. Xe lách qua những người xe đông kẹt. Hơn tiếng nữa là giao thừa. Nàng thở dồn dập. Ý nghĩ trong đầu nàng nhảy múa. Lách ra khỏi đám đông. Xe bon bon. Nàng thở dồn dập, còn 1 cây số nữa đến nhà. Nàng vỗ vỗ lưng anh ra hiệu dừng xe. Nàng đặt hết giỏ chậu lỉnh kỉnh xuống đất, nàng kéo kín cổ áo cho bớt rét, ánh mắt nàng đầy cương quyết. Nàng nhìn anh, trán anh cau lại, mặt anh biểu lộ sự hoài nghi. Nàng hắng giọng và bắt đầu, giọng run run:
- Tôi biết nói với anh như thế này là dở hơi nhưng tôi xin anh nghe tôi nói 10 phút thôi, rồi sau đó anh muốn nghĩ tôi là loại đàn bà gì cũng được.
Và nàng nói một hơi, giọng mỗi lúc mỗi run, mỗi lúc mỗi vỡ nhòa âm tiếng vì rét, vì tủi nhục. Anh nghe không kịp thở. Người đàn bà trước mặt anh xa lạ, lần đầu gặp. Thậm chí anh chưa nhìn rõ mặt trong nhập nhòa điện đường và đêm đen như mực. Nàng nói một hơi. Cuộc đời nàng rõ ràng phơi bày trước một người đàn ông xa lạ chẳng chút che giấu, nàng cần sự đồng cảm của anh, nàng nghĩ nếu mình mập mờ anh chẳng thể đồng cảm, sự dối trá chẳng bao giờ làm cảm động nổi ai. Mẹ nàng luôn nhắc nàng về sự thẳng thắn, chân thành. Bà dạy nàng “Cây ngay không sợ chết đứng”, bà cũng dạy nàng: Cá không ăn muối cá ươn/ con cãi cha mẹ trăm đường con hư. Ngay từ lúc ngước lên nhìn anh, nàng đã linh cảm anh là người tốt, người có khuôn mặt vuông vức đầy đặn ít khi là kẻ ác. Nàng nói xong một hơi, đứng thở, nước mắt lăn dài. Nàng xấu hổ, tủi thân. Nàng không có nhiều bạn, hoàn cảnh của nàng khiến nàng tự khép kín, đồng nghiệp nơi công sở nàng càng tránh xa, nàng sợ những thơn thớt cười nói vừa đấy, nàng khuất lưng là chụm túm xì xào, thêm bớt rêu rao. Toàn những ác tâm dã ý về chuyện nàng làm mẹ đơn thân. Nàng giơ tay áo quyệt nước mắt, khuôn mặt nàng thoắt lạnh lùng, cương quyết ngước nhìn anh cười mím, nàng bảo thôi ta về, tôi làm khó anh rồi. Trán anh cau lại, tiếng anh cất lên tan loãng ngay vào đêm:
- Con bé tên gì?
- Nó tên Thanh Tâm.
- Cô kể vài điều về nó, lẹ lên!
Nàng lại  nói một hơi. Anh nghe xong, thở mạnh, trán giãn ra. Anh bảo nàng lên xe. Anh bảo nàng lau nước mắt cho kĩ, trẻ con không cần phải thấy nước mắt của người lớn vào đêm giao thừa. Anh chở nàng chạy chầm chậm dọc các con phố, các cửa hàng đã dọn dẹp gần hết, đèn phố vàng vọt trong sương. Quảng trường rộn ràng và đông đúc người đón giao thừa đường phố, những bài hát mùa xuân nối nhau vút lên giữa không trung lồng lộng của đêm cuối năm. Anh gõ cửa một shop lưu niệm bên đường. Ông chủ shop xua tay, cánh cửa tính khép lại bị đôi tay anh đẩy ngược, ông chủ shop nổi cáu, giọng anh nhỏ nhỏ nàng không nghe rõ nhưng cuộc nói chuyện chừng 5 phút thì kết thúc, ông chủ shop mở toang cửa, anh mất hút giữa những kệ tủ sang trọng, 5 phút anh trở ra với con gấu bông trên tay. Con gấu cái, to hơn con bé nhà nàng, hai tay nó ôm trái tim đỏ thắm. Mắt nàng cay xè, nước mắt chảy chẳng kiểm soát được. Nàng không phải người mau nước mắt, nhưng đêm nay nàng đã khóc hai lần. Nước mắt của lòng biết ơn. Đời nàng gặp toàn lũ vô ơn, hóa ra giữa ma quỷ vẫn có nhân thần. Nàng cảm kích cúi đầu miệng lẩm nhẩm mô phật từ bi. Nàng không phải là kẻ viển vông nhưng nhiều khi vẫn tin say sưa vào những phép màu. Nàng sợ khi hết tin vào những phép màu, những đức tin, nàng trở thành một đàn bà độc ác. Những khi nàng tuyệt vọng, nàng tìm đến chùa chiền, thần phật. Gió hu hú, lạnh buốt lưng. Anh bảo nàng lau nước mắt cho kĩ, trẻ con không cần thấy nước mắt người lớn đêm giao thừa. Nàng dạ lí nhí. Nàng hỏi:
- Vợ con anh đâu?
- Vợ tôi mất 6 năm rồi, con gái đã lập gia đình, chúng ở Sài Gòn, tôi từng ở đây 6 năm trước. Cô ấy mất tôi mới vô Nam làm ăn nuôi con. Tôi gửi cô ấy ở chùa Vĩnh Nghiêm. Ngày sống cô ấy năng đi chùa lạy phật.
- Ôi, tôi rất tiếc.
- Cô bao nhiêu rồi?
- Dạ 35.
- Ồ vậy tôi hơn cô 20 tuổi.
- Dạ, có sao đâu!
Nàng nói câu đó xong thấy mình vô duyên. Anh nhấn ga vượt dốc, cua vô hẻm nhà nàng, con bé nghe chuông gọi chạy ra ríu rít: Mẹ ơi, con chờ lâu quá, con sợ. Tiếng anh reo gọi: Thanh Tâm của ba đâu, ba về rồi nè, con gái ba đâu nào? Con bé sững lại mấy giây rồi nó chạy ào ra, tay nó run đến nỗi mở mãi không được chốt cổng. Cánh cửa bung mở nó đứng ngây, mắt mở to và nhìn chăm chắm, anh giang rộng vòng tay, con bé lao đến. Miệng nó không ngừng ba ơi ba ơi ba ơi. Con nhớ ba quá à. Nàng đứng lặng trân, nước mắt chảy trên tràn đôi má cưng nẻ buốt xót. Con bé đu lên dính chặt vào ngực anh. Anh ôm con bé hôn khắp lên tóc lên mắt, nước mắt anh lăn từ từ trên má. Anh chùi vào tóc con bé, bế nó đi vòng vòng quanh khuôn sân hẹp ẩm ỉu mùi đêm. Nàng lặng lẽ dắt xe vào, treo mấy giỏ chuỗi ngọc lên giàn, đặt hai chậu bông hai bên thềm, lặng lẽ lấy nước tưới hoa, lặng lẽ khóa cổng, lặng lẽ đến bên thềm ngồi ôm ngực. Anh đến bên nàng: Em vô sắp đồ cúng giao thừa, anh chơi với con nghen! Nàng dạ lí nhí bước vô bếp. Anh ngắm con bé, nó đẹp như thiên thần, nó cười lộ chiếc răng sún ngộ nghĩnh, nó ôm cứng cổ anh, tay gãi gãi gáy anh nhột nhột, mùi tóc trẻ con thơm ngòn ngọt và mềm mại. Nó giống nàng đôi môi dày mọng, làn da trắng mỏng và bàn tay thuôn xinh xắn, anh chỉ kịp nhận ra thế. Anh ôm con bé vào lòng, anh kể một câu chuyện tưởng tượng anh vừa nghĩ ra cộng với câu chuyện của nàng về những ngày tháng của một người cha tưởng tượng, một gã bạn cùng lớp phải đóng giả gọi điện hỏi han, hứa hẹn. Anh tự hỏi cha ruột của con bé giờ ở đâu, anh ta có nghĩ đến nó, có biết sự có mặt của nó trên đời, có quay lại không để tìm nó nếu biết nó và nàng đang sống tạm bợ nơi căn nhà thuê xập sệ này...  Nàng trở ra với mâm cơm cúng, nàng đã thay đồ, đã tô son, dưới ánh điện sáng anh nhìn kĩ nàng. Nàng rất đẹp, vẻ đẹp mạnh mẽ quyến rũ của người đàn bà đã sống một mình quá lâu. Anh bảo con bé thay đồ mới chuẩn bị đón giao thừa. Anh bê cái bàn nhựa ra thềm, anh và nàng không nói gì, cánh tay thỉnh thoảng chạm vào nhau khi sắp đồ cúng. Anh nhìn nàng cười, nàng nhìn anh lí nhí: Em đội ơn anh nhiều nhiều. Giao thừa, bài “Happy new year” được hát liên tục, khói hương tỏa thơm, anh và nàng đốt vàng mã, con bé ngồi bên dựa vào sườn anh, nó đòi anh ôm ngủ. Nó líu lo đêm nào con cũng mơ được ba ôm ngủ. Mắt nàng lúng túng. Mắt anh cay cay. Nàng dọn dẹp, anh bế con bé bước về phía cửa phòng ngủ, chợt anh khựng lại, quay lnhìn nàng dò hỏi, nàng gật gật, mắt nhìn anh chăm chắm. Căn phòng nhỏ xinh, cái tủ nhỏ xinh, bóng đèn nhỏ xinh, thơm thơm mùi dầu gió, chăn gối sạch sẽ gọn gàng, bình hồng vàng tươi chúm chím. Đàn bà yêu hồng vàng rất kiêu hãnh. Anh nhớ những đóa hồng vàng vợ anh từng mê say thời nàng 30 tuổi, thời anh suốt ngày ghen tuông bóng gió vì nàng đẹp như một bông hồng nên ai cũng yêu nàng. Anh cởi áo khoác, con bé cựa quậy, vòng tay ôm qua người anh, níu giữ. Anh vỗ vỗ. Anh hát nhỏ nhỏ bài “Mùa xuân nho nhỏ”. Nàng chẳng biết làm gì cứ loanh quanh ngoài phòng khách. Anh gọi nàng, nàng vào ngồi khép nép bên chiếc ghế trang điểm. Anh bảo nàng lên giường nằm bên con ngủ đi, đừng lo lắng. Nàng nhìn anh chăm chắm.
Nàng ngồi dựa lưng vào tường, phòng ngủ của nàng, chiếc đèn ngủ, chiếc ghế mây cũ kỹ của nàng, chỗ ngồi trang điểm, đọc sách, ôm con những đêm nóng sốt. Nàng nhìn từng đồ vật của nàng trong thứ ánh sáng vàng vàng quen thuộc của ngàn đêm một mình. Nàng nghĩ mình đang mộng. Đêm nay, anh - người đàn ông xa lạ, người lần đầu gặp, anh đang ngồi trên chiếc ghế mây cũ kỹ của nàng, anh vừa nằm chỗ nàng nằm ấp ủ con mỗi đêm, vừa đắp góc chăn nàng đắp mỗi đêm. Nàng nghe mùi dầu gió lướt qua mũi. Mùi đàn ông. Mắt nàng cộm cộm, sống mũi cay cay. Không phải vì hơi rét từ mái tôn thấp phủ xuống, không phải vì khói nhang bị nhốt vẩn ngược sau những cánh cửa đóng chặt. Nàng lúng túng trong chính ngôi nhà của mình. Nàng kín đáo ngắm người đàn ông ngồi trước mặt. Sống mũi anh thẳng, mắt hơi sâu, khuôn mặt vuông vức đầy đặn. Nàng nhớ lại lúc nàng va vào anh, lúc nàng ngước nhìn anh giữa lô nhô người và hoa. Khuôn mặt ấy, thoáng qua ảo mờ dưới đèn phố nhưng cho nàng cảm giác tin cậy, cho nàng ngay lập tức có ý nghĩ điên rồ nhờ cậy anh đóng giả làm bố con gái nàng. Mọi người mẹ trên thế gian đều có thể làm những điều điên rồ miễn sao con mình hạnh phúc, an toàn dẫu chỉ chốc lát. 3 năm qua, mỗi lần con bé hỏi bố, đòi bố nàng đều phải dối con bố nó đang đi làm xa, nàng tự mua quà nhờ người đem đến tặng con, dặn cô giáo nói về bố nó theo cách của nàng, nhờ K gọi điện hỏi han... nàng vẽ ra đủ trò để phỉnh phờ đứa trẻ thèm bố một cách tạm thời, được ngày nào hay ngày đấy. Nàng sợ hãi ngày nó nhận ra mọi chuyện là sự lừa dối. Nàng sợ nó lớn. Nàng ước gì nó mãi là đứa trẻ 5 tuổi, thơ ngây tin vào tất cả những điều mẹ nói, cô giáo nói. Năm nào K cũng phải đóng vai hứa tết bố sẽ về, năm nào K sau đó cũng phải xin lỗi bố bận việc công ty nên phải ở lại làm, 3 năm như thế. Nàng lúc nào cũng nơm nớp, tim nàng vỡ tan khi con bé sà vào lòng nàng mếu máo mách bố lại không về mẹ ơi! Nước mắt nàng ướt đẫm chùm tóc tơ con gái bé bỏng. Đứa trẻ nào cũng phải lớn, cũng phải già dặn gai góc theo thời gian nhưng nàng cứ ước mãi những điều phi lý. Sung sướng nhất đời người có lẽ là ở quãng trẻ con. Những người đàn ông tìm đến nàng, họ nghĩ đàn bà không chồng như vườn trống. Nàng từ chối mọi ve vãn, đeo đuổi một cách sỗ sàng. Từ sau cuộc chạy trốn của T khi biết cái thai trong bụng nàng đã quá 3 tháng và nàng nhất định không phá bỏ kết quả thứ gọi là tình yêu say đắm, nàng vừa khinh vừa ghét đàn ông thế gian. Chị nàng bảo thế gian còn đầy đàn ông tử tế, mở mắt mở lòng ra mà đón nhận, chấp nhận chứ để hết tuổi xuân lại tiếc đời trôi như nước như bèo. Nhà hai chị em gái, dường như bao may mắn, hạnh phúc thần linh ban tặng hết cho chị còn nàng chẳng biết kiếp trước ăn ở ra sao mà kiếp này gặp toàn xúi quẩy... Đồng hồ tíc tắc, nàng hỏi anh có ghét nàng không? Có thấy phiền phức không? Có thấy nàng vô duyên không? Nàng nói sáng mai anh đợi con bé dậy, cùng ăn sáng, lì xì cho con, đi chùa lễ phật cùng mẹ con nàng rồi mới đi. Anh nhìn nàng bẻ những ngón tay thuôn dài xinh xắn, nhìn nàng lúc lúc ngước lên hít sâu rồi thở ra nhẹ nhẹ để kiềm chế lúng túng. Nhìn nghiêng nàng hao hao vợ anh. Mùi phấn baby lướt ngang mũi, mùi tóc nàng, mùi những áo váy hơi hướm thơm thơm. Lâu lâu rồi lòng anh mới chộn rộn thế. Anh ngước lên hít sâu rồi thở ra nhẹ nhẹ để kiềm chế những xốn xang. Cuộc đời có những sự việc chẳng ngờ. Anh cười tủm tỉm, nhìn chăm chắm khuôn mặt thiên thần của con bé rồi anh nhìn nàng. Anh hỏi nhỏ nhỏ, nàng đáp nhỏ  nhỏ. Có những khi muốn ngưng thở vì chẳng biết nên trả lời anh thế nào, có khi nói liền một hơi sợ ngưng lại anh sẽ chẳng có cơ hội nói tiếp. Tiếng đồng hồ tíc tắc. Đêm trôi, trôi.  Nàng thầm mong trời chậm sáng.
Sáng, anh bảo nàng, anh phải về khách sạn. Nàng lộ vẻ lo lắng. Anh bảo anh về dọn đồ qua đây ở với con mấy ngày rồi anh về Sài Gòn. Nàng lộ rõ vẻ buồn. Con bé đã dậy, đứng sau lưng hai người, nó ôm chân anh nhõng nhẽo, con không cho ba đi Sài Gòn nữa, con hổng cho ba đi đâu hết. Anh và nàng cùng quay lại, cùng ngồi xuống, cùng ôm con bé xoa vỗ, phỉnh phờ, ba không đi làm ăn nữa, ba ở nhà với con. Anh chở con bé và nàng đi dạo phố mồng 1. Phố thơm và rực rỡ nhất ngày đầu tiên của năm mới. Bao năm cách xa, phố đổi khác nhiều nhưng phố vẫn còn dấu vết phố của một thời anh trú ngụ và ra đi. Đến trưa, khách sạn cho người chở hành lý qua nhà nàng. Lần đầu tiên tết nàng đến nhà K, gã bạn nàng nhờ đóng vai cha con bé 3 năm qua qua điện thoại. Anh uống với K, với vợ K. Anh liên tục nói tôi biết ơn hai vợ chồng bạn. Nàng nhìn anh chăm chắm. Hai vợ chồng K nhìn anh, nhìn nàng, nhìn bé Tâm không hiểu mô tê nhưng gật, gật, gật. Rượu vang rót, cạn lại rót. Mặt ai cũng hồng hồng. Nàng cười, mắt rưng rưng.
Tối mồng 1, nàng sắp mâm cúng tổ tiên ngày đầu của năm mới, mùi nhang trầm lan tỏa thơm ngây ngất, mùi hoa huệ ngọt ngào thơm ngây ngất, con bé ngồi trong lòng anh, anh ngồi nhâm nhi ly trà đậm liu riu khói và ngậm lát mứt gừng nàng tự làm. Ti vi hát liên tục những ca khúc xuân. Lần đầu tiên sau nhiều năm nàng giở lại cuốn nhật kí bìa bọc vải hoa, nàng đặt bút nắn nót ghi những dòng tự sự rằng đời người cứ như một giấc mơ và dù không phải kẻ viển vông nhưng nàng vẫn rất tin vào những phép màu và nàng ước gì thời gian chậm trôi, đừng trôi./.
                                                                                                                     H.T.H


12.13.2017


Nhân ngãi


Truyện ngắn Hoàng Thanh Hương


Tháng cô hồn, ai cũng e ngại, ai cũng kiêng cữ. Dậu nghe mẹ dạy hồi còn bé xí rằng tháng 7 âm lịch “ai còn mẹ thì đừng làm mẹ khóc/ đừng làm buồn lên mắt mẹ nghe không?”. Dậu nghe thế, hiểu sơ sơ nghĩa là phải thương mẹ nhiều, không được làm mẹ buồn, mẹ khóc thế mới là con cái hiếu thảo. Dậu nghe người già kể rằng hàng năm cứ tháng 7 âm lịch Diêm Vương mở cửa địa ngục cho các linh hồn ma quỷ về trần gian hưởng lộc bố thí, cúng dường của người trần từ ngày 2 đến 14. Ai có người thân đã mất, tháng này sắm sanh cúng lễ chu đáo để báo đáp tình nghĩa. Hương linh lang thang không ai thờ cúng thì các gia chủ đều sắm cho mâm lễ ngoài sân mời đến hâm hưởng mà thỏa mãn, không quấy phá gia chủ... Rồi mẹ dặn Dậu phải kiêng tắm khuya, kiêng phơi quần áo ngoài trời đêm, kiêng đi chơi khuya, kiêng nói to gọi nhau í ới trong đêm vắng, kiêng khua chén khua đũa chập tối, mờ sáng... thôi thì bao nhiêu là kiêng cữ trong tháng cô hồn để tránh ma tà xâm phạm đến nhà cửa, bản thân. Ở đời Dậu chả sợ ma, cũng chả biết ma dạng hình gì, phim ảnh chiếu tùm lum mỗi nước mỗi kiểu ma quỷ, dữ hiền, ghê rợn có hết nhưng đấy chỉ là tưởng tưởng của mấy vị nhà văn, nhà đạo diễn, quay phim còn ma thật Dậu chả gặp bao giờ, dầu cũng từng mong. Dậu chả sợ ma. Dậu sợ người, họ là ma đầu đen. Những kẻ trước mặt Dậu vừa miệng mồm ngọt nhạt như kem như kẹo đấy, Dậu vừa đi khuất lưng, vừa vắng họp là cong môi tâu hớt, phê bình văng vãi. Nên Dậu thích vắng họp, để tìm ra kẻ đối đầu với mình. Miều sẽ nói lại không sót dấu phẩy nào những lời vài kẻ phê bình vùi dập Dậu nơi những cuộc họp dài lê thê chán như con gián với những mặt người quanh quẩn, buồn tẻ. Ma đầu đen đáng sợ gấp tỉ lần ma tưởng tượng.


Dậu nhớ chồng, tháng 7 âm lịch hàng năm nàng làm mâm cúng thịnh soạn, mua áo quần vàng tiền ghi tên đầy đủ đốt gửi anh. Đời Dậu chỉ mong giấc mơ mỗi đêm được gặp anh. Tháng 7 âm lịch 4 năm nay nàng đợi nhưng anh dường như đã uống canh Mạnh Bà rồi, anh đã quên Dậu, quên hết chuyện trần gian với nàng, đã sang kiếp rồi. Nghĩ đến đó, nước mắt nàng lã chã. Không biết tại sao nàng nhớ anh nhiều đến thế, càng cố quên, càng muốn quên để bắt đầu cuộc sống mới mà không quên được. Người ta bảo chết trẻ thiêng ma, anh chẳng thấy thiêng, anh phiêu dạt cõi nào mà nàng cầu cạnh thầy bà cô cậu bốn phương anh vẫn bặt vô âm tín. Mẹ chồng nàng bảo thôi hết duyên nợ rồi con xả tang mà đi bước nữa. Dậu không nói không rằng. Mẹ chồng ngày nào cũng một câu đó. Dậu ngày nào cũng một biểu cảm đó. Hai cánh cửa phòng ra mở vào đóng cùng những tiếng thở dài. Căn nhà từ ngày anh mất đêm nào cũng tiếng kinh cầu siêu thu sẵn trong đĩa, nhấn play là phát êm êm, mẹ và nàng hai góc chiếu ngồi như đá dưới ban thờ ngày nào cũng hoa tươi quả mới, nhang khói tỏa bay là là. Đứa em chồng bảo: Chị hết tang anh rồi thì đi bước nữa, trẻ thế ở không người ta lại đổ tiếng ác cho nhà này. Nàng trừng mắt nhìn em chồng, nó cúp mắt, đi vội ra sân. Mẹ đẻ nàng ngày nào cũng gọi điện thúc giục: Thu xếp đồ đạc về với mẹ và các em! Nàng vâng nhẹ như gió thoảng. Tất cả những người mẹ trên đời đều yêu thương con cái của mình vô điều kiện, còn người ngoài phải có điều kiện mới thương mình. Nàng nhớ chuyện quả táo. Một quả táo chín thơm, người cầm nó, cắt đôi, chia cho bạn một nửa, kẻ đó là bạn của bạn. Người cắn một miếng rồi đưa cho bạn là người đang yêu bạn. Người không ăn miếng nào đưa hết cho bạn đó là cha mẹ bạn. Anh vừa là bạn vừa là người yêu vừa là cha mẹ. Mất anh nàng như đám lục bình trôi dạt lênh đênh. Ở ngoài đời, người ta ham hố đua chen, giành giật lu bù, sống giữa họ nàng thấy u buồn. Ở nhà, Dậu được mẹ chồng yêu thương, chia sẻ kinh kệ, buông bỏ ham hố, nàng thấy nhẹ nhõm. Mẹ nàng ngày nào cũng nói một câu rồi nhìn lên di ảnh Nam. Một ngày, Dậu bảo mẹ chồng: Con đi thì đi mà con thương mẹ! Chúng nó chẳng đứa nào muốn ở cùng mẹ! Mẹ bảo nàng cứ đi đi! Mẹ ở một mình, mẹ đợi ngày về với bố. Chắc cũng nhanh thôi. Anh mất, mẹ như xác không hồn, mẹ mắc chứng quên. Có hôm, nàng vừa dừng xe trước cửa mẹ ào ra: Sao về muộn thế? Thằng Nam nấu sẵn cơm canh ngồi đợi cả giờ rồi, mẹ đói quá mà cũng phải đợi! Vô nhanh, chứ nó lại nhăn cho mà coi!... Rồi thì đang xem ti vi mẹ đứng phắt lên, quát om: Nam ơi mày ra bấm kênh khác cho mẹ, kênh này xem dở quá... Mấy bận thế nàng phát hoảng. Bác sĩ bảo bà bị chấn động tâm lý, mắc bệnh trầm cảm, bệnh quên và nhiều bệnh khó chữa của tuổi già. Người già như chuối chín cây, được ngày nào hay ngày đó thôi. Dậu nghe thế lòng dạ rối bời. Dậu nhìn di ảnh chồng, nước mắt thi nhau lã chã.


Thằng Bắc, con Tây chẳng đứa nào muốn ở chung với mẹ. Bận trước đi làm về ngang cửa phòng con Tây nghe tiếng thằng chồng nó lầu bầu: Mẹ dạo này ngơ ngẩn, ăn rồi nói chưa ăn, đi nhà vệ sinh xong để nguyên bồn, không nhấn nút xả bẩn kinh, anh dọn phát ớn. Hay nhà mình dọn ra ở riêng cho nhẹ! Con vợ rít lên: Ông vô duyên, đất đai nhà cửa cả mớ vầy, dọn ra riêng để vợ chồng lão Bắc ăn trọn à. Dại. À! con mụ Dậu xong nợ với ông Nam rồi sao không dọn về nhà mẹ đẻ cho rồi, chiếm nguyên cái phòng to đùng, ở thế ở nữa cũng hổng có cái gì từ nhà này đâu, mẹ vui mẹ hứa thế thôi chớ đừng tưởng bở, danh phận gì nữa mà cứ ở lì ra thế không biết... Dậu gõ cộc cộc cộc chõ mồm vào gằn giọng: Cô chú an tâm, tôi chả đào bới gì nhà này đâu mà lo hoắng lên thế, vợ chú Bắc nó nghe được lại vạ mồm.


Vợ Bắc ghê gớm nhất nhà. Con gái đầu lòng nhà buôn trái cây lớn nhất khu chợ Bùng Binh này. Nhà nó giàu nứt đố đổ tường. Nhà nó keo nhất vùng. Nó là gái đảm, chuyện chợ búa nấu nướng cúng giỗ lễ tế nhà nó, nhà chồng mình tay nó làm bằng mấy chị em họ hàng góp tay. Miệng nói, tay làm, chân đi, cứ sang sảng rậm rịch như đàn ông. Nó mồm năm miệng mười, nhìn vào cái gì cũng thấy có thể kiếm ra tiền, nó đã làm là phải có lời ít lời nhiều chứ không bao giờ lỗ một cắc. Nó bảo: Chị Cả xong chuyện cũ rồi, tút tát lại xinh tươi kiếm thằng đại gia cho đời nó tươi. Dậu có đứa em gái xinh đẹp cá tính, nó thích sống độc thân, một cuộc cà phê mấy chị em bàn về hạnh phúc của người phụ nữ. Nó nói một tràng 30 phút về hạnh phúc đàn bà. Dậu nghe kiên nhẫn. Ngẫm cũng đúng dăm bảy phần. Hạnh phúc là sự tự rèn luyện mình, vượt qua khó khăn trong cuộc sống bằng chính sức lực mình, tự do về tư duy, độc lập về tài chánh và được bạn đời, bạn tình tôn trọng... Việc trông chờ dựa dẫm vào ai đó là một sai lầm nghiêm trọng khi kiếm tìm hạnh phúc. Em gái nàng quan niệm khác em dâu nàng về đàn ông và hạnh phúc. Nàng là một đàn bà độc lập. Nàng mê đàn ông ga lăng, nói một lời như đinh đóng cột. Nàng ghét những gã miệng trơn bóng, hứa hươu hứa vượn.


Em chồng nàng nóng tính nhất nhà. Mẹ chồng Dậu hãi nó một phép. Nó thương mẹ chồng. Nó bảo mẹ cứ ngồi im đó con hầu, không phải ngại bố con thằng nào. Mẹ lúc nhớ lúc quên, nhiều khi mẹ nhìn nàng ra nó, nhìn nó ra nàng. Chuyện nọ dọ chuyện kia, tâm sự thủ thì không trúng đối tượng. Nó và nàng nhiều phen ngớ ra rồi cười lộn ruột cả buổi, riết rồi quen, riết thêm thương mẹ chồng. Bà bảo Dậu: Mày đẻ cho mẹ đứa cháu nội, giai/gái gì cũng được, nhơn nhỡn ra mãi thế mẹ buồn lắm, đi ra đường chị em người ta cứ nói to nói nhỏ khoe cháu khoe chắt. Con cái nhà con Tây là cháu chắt nhà người ta chớ mình vơ vào làm sao được. Nàng tủm tỉm: Mẹ ơi con đẻ với ma à? Bà bảo với ma cũng cố mà đẻ đi! Rồi cười sặc sặc. Có bận kia, bà lại thù thì với em dâu: Ơ thế mầy cứ ở lại với mẹ thật à, đi mà lấy đứa nào đi cho nó đỡ buồn, tuổi xuân có thì có lứa, mẹ đã có vợ chồng thằng Bắc lo rồi, đi đi con! Em dâu gào lên: Ối giời ơi mẹ ơi là mẹ, là con vợ thằng Bắc đây, không phải chị Cả đâu mà cứ suốt ngày đuổi như đuổi tà thế. Để con mua cho mẹ hộp sữa canxi mẹ dùng cho khỏe, rõ là thương là tội. Lá vàng khóc lá xanh tội đời lắm ông Nam ơi là ông Nam, ông là tội to lắm, vợ trẻ mẹ già vứt lại đời bi ai thế này đây, giời cao đất dày ơi! Em dâu học hành hết lớp 7, ở nhà buôn bán mà nó nói chuyện vần vè, ca dao tục ngữ ứng vận vào câu cú đối thoại nghe hay ho ra trò. Cái mồm quang quác thế nhưng việc nhà một tay nó lo lắng, thiếu nó chuyện nhà cứ ì ạch như cái xe trật xích. Thằng Bắc sợ vợ như cọp, mẹ chồng sợ nó, nàng cũng sợ nó. Nó giận chuyện gì cứ nói đôm đốp vào mặt, chẳng kể nhà không có ai hay có cả trăm người. Nhiều khi nàng hãi nói chuyện với nó, né né cho yên thân. Nhưng nó thương nàng. Trước cửa phòng nàng thi thoảng có vài gói quà nhỏ của nó treo tặng với tờ giấy ghi ngệch ngoạc: Chị thích thì dùng, không hợp trả lại, em cho người khác, kẻo phí. Nàng phì cười. Em dâu như nó hay ho hơn tám vạn chín ngàn thứ em dâu nhà hàng xóm. Cử nhân, thạc sĩ, cán bộ công chức ban ngành đoàn thể gì gì đó mà nói xấu mẹ chồng như hát hay, gây gổ cãi cọ với chị em nhà chồng như quân thù. Đời ngắn tày gang, ganh đua thua/được chi cho cực thân, cực não. Em dâu nhà nàng quả là thứ hiếm hoi trong thiên hạ trong cái thời @. Ai bảo ít học là văn hóa không cao, tâm tốt thì cái việc làm mới tốt đẹp, Phật dạy thế!


Quán phở ven đường có từ hai tháng nay, gã chủ quán thấp mập, áo vàng, đồng hồ vàng, cổ đeo dây chuyền vàng, mặt đẹp trai như người mẫu Bình Minh, nếu cao 1m8 gã đã không bán phở góc đường này từ hai tháng nay. Gã làm thoăn thoắt, thuần thục, mắt cười, miệng cười đon đả, miệng gã không ngớt: Người đẹp ăn phở nhé, hủ tiếu hay mì quảng, ít mỡ hay không mỡ, rau nhúng qua nước sôi hay để tươi giòn... mỗi câu hỏi là một danh từ người đẹp êm tai khiến Dậu buồn cười. Gã vừa làm vừa ngân nga “ Em ơi, tình chỉ đẹp khi tiền đang nở/ Em ơi, đời mất vui khi tiền đã hết rồi”. Nàng nghe nhiu nhíu mày. Thiên hạ lồng lộn lên vì tiền. Vì tiền người ta chà đạp, triệt hạ nhau. Vì tiền bạn bè thành thù. Cả tuần nay ăn uống qua loa, công ty mới, đồng nghiệp mới, những dòm ngó, soi mói mới khiến nàng thấy mình sai sai khi lựa chọn nơi làm mới. Nhưng tính nàng mãnh liệt. Nàng tự nhủ sẽ đi qua hết những thử thách, nghi kị bon chen để tồn tại. Nàng luôn có cách làm mình vui, kể cả khi số phận và người đời xô đạp nàng trầy trụa. Người đàn bà mãnh hổ trong nàng lâu rồi đã quên cách dựa vào một đàn ông để vui. Người đàn ông của nàng đã chết khi vừa dạy nàng chớm biết cách yêu đời. Gã bán phở hỏi nàng sao đêm nào cũng ăn phở, không chán à? Nàng không cần trả lời gã, cắm mặt vào tô phở lềnh bềnh vớt, nuốt, húp, nuốt. Lần nào nàng ăn xong, gã đều mau miệng: Chào người đẹp nhé, mai ghé nhé! Nàng chả đẹp. Nhưng nghe gọi thế hoài cũng thích. Đàn bà ai chả thích đẹp. Đàn bà xấu không được tặng quà. Đàn bà đẹp là bà chúa. Một nụ cười là đổi đời. Một nghiêng ngửa là đổi đời. Nàng chả đẹp. Nàng cũng chả xấu như Chung Vô Diệm. Nàng đủ để anh mê tít và vì nàng mà cưng chiều thương yêu như một bà chúa. Dậu bơ vơ như giun dế giữa cuộc sống nhạt như nước luộc khoai 4 năm nay. Không phải sống mà là tồn tại. Ngày nào nàng cũng nghĩ đến anh. Đêm nào nàng cũng mơ anh. Những giấc mơ lộn xộn, mỏi mệt rã rời. Nàng đi khỏi nhà anh, nàng đến một nơi ở mới, chọn một công việc mới. Không quá cách xa nhà mẹ chồng. Không quá gần để gặp mặt nhau giữa những đường qua lối lại, nơi công cộng. Dậu học cách mấy cô nàng Hàn Quốc thể hiện trong những phim dài tập có nội dung mẹ chồng nàng dâu thương yêu nhau, ghét nhau. Nàng đọc đâu đó trên facebook “Một cái bếp không nên có hai người đàn bà. Nếu có, người đàn bà trẻ nên biết nhịn nhường cái bếp sẽ gọn gàng, cơm canh sẽ ngon ngọt”. Ông bà dạy cấm có sai: Lời nói đâu mất tiền mua/ Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau. Đời nàng may mắn có mẹ chồng tốt, có chồng tốt nhưng số nàng không phải số hưởng. Thế mới biết không phải niềm vui nào là mãi mãi.


Mẹ chồng gọi điện hỏi: Con và thằng Nam đi công tác lâu thế? Mai về à? Mai có vô ăn với mẹ hông? Từ “hông” kéo dài nghe thương thương. Mẹ là dân Bắc di cư mấy chục năm, dân buôn bán chợ phố nên âm giọng lai nửa Nam nửa Bắc nghe duyên lắm. Nước mắt Dậu lại cứ thế rơi. Nàng chẳng ghé nổi quán phở ven đường mà ăn. Nàng lên cơn sốt. Gã bán phở cho người mang đến tận phòng nàng bì phở bò tái viên nóng hổi, không tính tiền ship giá vẫn 20k. Nàng không nuốt nổi. Chẳng biết tự bao giờ nàng và gã bán phở hay trò chuyện, toàn chuyện tào lao không cuối không đầu, chuyện chồng nàng tai nạn qua đời, chuyện con bạn nọ hơi thân thân nói xấu nàng số sát phu, nói nàng xui xẻo, chảnh chọe, chuột sa chĩnh nếp... Nàng kể với gã con đó là hồ ly tinh, có chồng mà còn ngoại tình hai, ba gã, mấy gã đó cho nó tiền mua xe máy, điện thoại, vòng vàng. Mấy bà vợ già rình rập hoài mà chưa bắt trúng. Mấy cha này vừa giỏi che giấu vừa già mồm nên mấy mẹ vợ già bó tay chấm com, đành ấm ức ghen tuông vu vơ. Nàng nhớ mấy lần bị nó phỉnh đi làm bình phong cho nó nhậu nhẹt, hú hí với trai mà thấy có tội to với chồng nó, lại còn hào hiệp gọi điện cho chồng nó để gã chồng an tâm, tin tưởng. Nàng thấy mình tội lỗi. Đàn bà đã không xấu xa thì thôi, xấu xa rồi thì hơn thú vật. Cũng tại nàng cứ tin đắm đuối lời nó chê trách gã chồng gia trưởng, vũ phu, tồi tệ cùng tận. Tin quá mà tội nghiệp mà bênh che cho nó làm đủ chuyện mèo mả gà đồng. Đến khi nó thấy nàng nguy hiểm vì một trong số mấy gã nhân tình già của nó ngắm nghía nàng mấy cuộc đi chung thì nó quay sang “cắn” nàng. Thế là tan một tình bạn hơi thân thân. Nàng đâu ngạc nhiên. Nhưng nàng vẫn tin nó chừa nàng ra, vì nàng là ân nhân của nó. Gã bán phở bảo nàng chỉ con xấu xa đó để gã cho nó một trận bẽ mặt. Nàng ngăn phắt: Vô duyên, bỏ đi, bận lòng chi chuyện cáo chồn tào lao, có bao việc tốt đẹp để làm kìa ông. Nàng xưng hô với gã ông tui, do bằng tuổi, do cũng hơi thân thân. Nàng ít bạn gái thân. Nàng thích thân bạn trai hơn. Bạn trai không nhiều chuyện, không nhỏ bụng như bạn gái. Hồi mới biết nhau thấy gã gọi em ngọt sớt, xưng anh ngọt sớt Dậu cũng ừa ừa. Quen, chơi, thân mới biết bằng tuổi, nàng đổi cái rẹc. Gã bảo nàng đúng là thứ đàn bà bướng bỉnh.


Gã từng ở tù. Gã vào trại 4 tháng, vợ gã theo người ta vô Phú Yên làm ăn, có con với người ta. Gã bảo mừng cho vợ đã tìm được chỗ nương tựa. Hồi gặp nhau cà phê nó cứ ôm gã khóc. Nước mắt đàn bà mặn như muối. Gã sợ nước mắt đàn bà, sợ hơn máu. Gã bảo đời gã làm trâu chó cũng chịu miễn vợ con hạnh phúc. Gã đâm chết người ta trong cơn đánh trả cuồng điên một mình với 5 tên say lên cơn dâm để cứu vợ bị sàm sỡ trong một đêm mưa lất phất. Khi tỉnh lại, thấy vợ ngồi khóc gào thảm thiết, bên cạnh một thằng mặt non choẹt mắt trợn ngược, công an, dân phố lớp trong lớp ngoài xôn xao, la ó. Vợ không việc làm, gã đi tù, nó cần tiền ăn, tiền son phấn áo quần, nó theo thằng lái xe chở mì làm vợ. Nó ấm thân. Gã nhận tin, chỉ cười nhếch mép. Đàn bà đã không mất nết thì thôi. Mất nết rồi thì cột nó vô chân giường nó vẫn hỏng. Gã bảo gã biết trước ngày này rồi. Buông nhẹ tênh. Gã ra tù trước hạn vì chấp hành án tốt. Trong tù gã quen mấy thằng phạm trọng tội nhưng tụi bạn gã là những đứa nghĩa tình. Đời và người xô đẩy dữ dội mà buộc phải ác. Ai chẳng muốn làm người lương thiện. Gã cứ toàn nói chuyện con vợ bỏ gã theo trai, mấy gã bạn phạm nhân hồi ở tù cho nàng nghe. Nàng nói toàn chuyện buồn/vui công ty, mẹ chồng, chồng cũ, đứa bạn xấu, sếp tốt sếp dở với gã. Những câu chuyện tào lao, không đầu không cuối song làm nàng thấy nhẹ người. Lâu nay nàng không có bạn. Giờ có gã.


Ngày gã và Dậu làm mâm cơm mời hai họ và bà con xóm giềng chứng kiến hai người về một nhà. Người khen kẻ bĩu môi. Ả chủ nhà trọ bình dân đâu xóm la lên: Ối, thạc sĩ thạc sẽo hẳn hoi, tưởng lấy ai, hóa ra lấy thằng mãn tù về. Nàng nghe mà muốn rút lưỡi ả vứt cho Milo nhai. Thêm mụ kia trong công ty to nhỏ với mấy anh ả đồng nghiệp phòng C, K, L: Con nhỏ thạc sĩ này khác người, lấy hàng dữ à nhen. Gò má cao, mắt xếch thế kia không biết thằng chồng có thọ không? Nàng nghe Miều nói lại không sót dấu phẩy. Nàng không mời ai trong công ty hôm lễ cưới của gã và nàng. Không ai cả. Nàng không muốn thấy những thơn thớt nói cười được giấu che giả tạo sau môi son mắt phấn sành điệu. Sau tuần trăng mật, nàng gọi mụ kia đến phòng họp. Cửa đóng sập. Nàng nói chuyện theo cách của nàng, kiểu của vợ gã bán phở hè phố như chồng nàng dạy. Từ đó trở về sau và sau sau nữa, mụ đồng nghiệp nhìn thấy nàng là né né. Mắt mụ luôn cụp xuống mỗi lần nàng nhìn hay hỏi bất cứ điều gì. Gã từng bảo nàng: Em không phải dạng vừa đâu. Nàng bảo: Lành với bụt ai lành với ma. Sống một lần thôi, sống cho thẳng thớm. Gã bảo: Bây giờ gã tin trên đời này có thần linh, có Phật. Gã theo nàng ngày rằm mồng 1 tụng niệm cho Nam, ăn chay, làm việc thiện để mong Nam phù hộ cho gã và nàng rổ rá cạp lại mãi mãi. Gã bảo đời gã trúng số độc đắc. Thế mới biết, chẳng có nỗi buồn đau nào là mãi mãi!


Nàng về họp gia đình chồng cũ, mẹ chồng bảo phải có mặt con Dậu. Nàng về. Ngồi chỗ nào cũng thấy lúng túng. Ngôi nhà rất quen thuộc, tháng về đôi bận thăm mẹ chồng, ngồi với bà nói chuyện cũ/mới mà hôm nay thấy mình vô duyên. Mẹ chồng vẫn nhớ nhớ quên quên. Bà có một bà bạn luật sư tên Lâm. Bà Lâm đang ngồi kia cười nói oang oang với em dâu. Nó vừa gọt xoài vừa nói oang oang chuyện buôn bán trái cây ngoài chợ Bùng Binh, nó chửi bọn buôn trái cây bẩn, thuốc ngâm, thuốc ủ, thuốc bôi lan tràn nhiễm độc người mua, nó bảo chưa bao giờ thấy người Việt ác với nhau vì tiền như lúc này. Trái cây, rau củ quả, bánh, sữa, gạo, mắm... cái gì cũng giàu hóa chất, con đường ra nghĩa địa từ miệng nhanh hơn bao giờ hết. Ai cũng gật gù tán thưởng và tỏ vẻ âu lo. Mẹ chồng ngồi nhìn nàng âu yếm, bà bảo: Có cháu đi cho mẹ kịp bồng. Nàng dạ nhẹ như gió thoảng. Em dâu đã sẩy ba lần, ba lần nó ra nhà nàng khóc oang oang rồi chạy về chợ, lại ngày qua ngày quần quật bán buôn. Con Tây đẻ hai đứa con gái, gia đình nhà chồng nó suốt ngày mát mẻ bóng gió vô phước vô hậu, sau này chết không ai ôm di ảnh, không ai cúng giỗ. Con Tây lộn ruột không cho con về nhà nội chơi. Ông bà nhớ cháu lại phải bắt taxi sang thăm. Con Tây được dịp mát mẻ, bóng gió: Bố mẹ bảo anh Đức kiếm vợ nhỏ mà đẻ đứa cháu trai, con trứng thối hết rồi, bó tay. Nhanh nhanh còn kịp kẻo sau này anh ấy bia rượu riết rồi ươn hết người, chả có nổi đứa cháu chống gậy đâu bố mẹ à! Ông bà nội từ đó không sang nhà sui gia lần nào nữa. Vợ chồng con Tây ba bữa, dăm bữa lại đánh chửi nhau như chó với mèo. Những khi ấy, bà nội nằm trong buồng, mở ti vi hát oang oang. Những lúc ấy, em dâu đang quần quật bưng bê hàng, đăm đăm đếm tiền dưới chợ, thằng Bắc đi nhậu với bạn bè. Những lúc ấy, Dậu bên gã chồng bán phở đẹp trai cơ bắp cuồn cuộn, chạy bàn tới lui mỏi nhừ hai cẳng... Cuộc sống quá nhiều vui buồn lộn xộn. Với nàng cuộc sống đơn giản như tô phở chồng múc cho cuối giờ chiều, khi vừa tan sở, mệt bã bời và đói hoa mắt. Tô phở làm ấm ruột, hồng hào da dẻ, tay chân căng giãn, đủ sức chạy bàn đến 9 - 10 giờ mỗi đêm và thu dọn quán xá về nhà ôm nhau ngủ trước 12 giờ mỗi khuya. Và anh luôn khép lại ngày bằng câu: Tất cả để lại đấy, mai anh lo!... Cuộc họp trôi qua, mẹ chồng quyết định chia tài sản cho các con, bà muốn ở với nàng, với vợ chồng thằng Nam con Dậu. Nàng lại khóc như mưa. Ôi mẹ chồng, 6 năm rồi bao thay đổi, đổi thay. Mẹ chồng vẫn nghĩ Nam còn sống, vẫn nghĩ nàng và Nam đang bên nhau. Mẹ bảo mai mẹ dọn quần áo đồ đạc ra nhà chị cả Dậu, tụi bay tự lo lấy nhau. Không ai nói tiếng nào. Em dâu bảo chiều mẹ đi, chẳng được mấy nỗi nữa. Bà lẫn lắm rồi! Bà cho chị 800 triệu, tụi em thống nhất, bác Lâm làm di chúc cho mẹ đầy đủ lắm, chị xứng đáng. Vợ chồng em ở căn nhà này, đất bên phường Tây Sơn mẹ cho cô Tây, tiền tiết kiệm lâu nay của mẹ đấy, mẹ cho chị. Bà ở với chị tụi em cũng yên tâm lo làm ăn. Bà mất, nhà ta lo cho bà nằm bên ông và anh Nam mồ mả đẹp đẽ. Cả nhà ai ý kiến gì giơ tay? Im phắc. Tiếng đồng hồ tạch tạc. Bác Lâm bảo thế là xong xuôi tốt đẹp. Cái Dậu về nói với chồng chuyện là vậy để chú ấy hiểu mà thương lấy mẹ chồng cũ. Nàng cười trong nước mắt. Nước mắt của đứa con gái lấy chồng xa quê, được mẹ chồng bày vẽ từng chút từ chuyện nấu cá, kho dưa, bóp gỏi đến chuyện báo đáp hiếu hỉ nội ngoại xóm giềng, được mẹ bóp gió xoa dầu cho ngày trở giời nhức mỏi, được mẹ chườm đá cho khi dính cơn sốt giữa chiều, được bà che chắn mỗi khi chồng ghen tuông hờn dỗi, được nhớ nhớ quên quên cùng mẹ ngày anh tai nạn qua đời... Còn bây giờ, anh và nàng sẽ bán phở mỗi chiều đến khuya quán nhỏ đầu đường lối vào hẻm nhà nàng. Quán thuê giá 2tr/tháng. Nàng và mẹ chồng sẽ phụ bưng bê dọn dẹp. Chiều nào cũng như chiều nào. Ngày nắng cũng như ngày mưa.


Ngày vợ chồng Dậu khai trương quán phở đường Nguyễn Tuân, hoa chúc mừng hai hàng đặt từ sân vào đến cửa rực rỡ thơm ngát. Mẹ chồng mặc áo dài nhung tím, ngồi thong thả nhận lời chào, chúc mừng của bạn bè gần xa đến chung vui với vợ chồng nàng. Bà luôn miệng cười nói vui lắm, vui quá. Quán giờ đã có 4 nhân viên phục vụ trẻ đẹp, nhanh thoăn thoắt nhưng cứ cuối giờ chiều khách đến ăn đã quen với hình ảnh bà cụ áo bà ba nhung tím, xanh, nâu, trắng bưng rau, bưng chanh ớt cho khách rồi vỗ vỗ vào lưng dặn dò rưng rưng: Ăn no rồi đi về cẩn thận đấy nhé con! Khách cũng quen bóng cô chủ tóc búi cao, hay cười him him mắt chạy ra chạy vô rối rít bưng bê, lau chùi, thu tiền và cúi đầu cảm ơn khách rối rít. Khách địa phương gọi quán phở cô Ba him, khách du lịch gọi đúng tên quán: Nhớ.


Gia Lai, 22/10/2017