10.12.2016

                              



                                  





                                 Nơi chốn

Hoàng Thanh Hương
(Viết cho chị)
Chị ốm, bắt đầu là chảy máu cam, ho, chóng mặt và ngất xỉu trong phòng làm việc, cô nhân viên văn thư la hoảng khi thấy chị nằm thõng thượt trên ghế, máy vi tính vẫn phát những bản love songs tha thiết say đắm. Chị có thói quen làm việc trong âm nhạc, khi chị cô đơn chị bật nhạc lớn, lắc lư hát nhảy theo. Lúc ấy chị là một người đàn bà khác có thể anh chẳng tưởng tượng ra nhưng rất thú vị. Những giai điệu luôn làm con người hưng phấn và lương thiện hơn.
Từ khi yêu anh chị bỏ thói quen mở nhạc khi yêu, những bản không lời của Trịnh Công Sơn, Võ Thành An, Phú Quang. Khi còn hạnh phúc với chồng cũ, anh ta ngạc nhiên bởi sở thích của chị khi mỗi lần yêu là phải bật nhạc, những bản nhạc dìu dặt, ngân nga. Việt cũng được, Tây, Tàu cũng được nhưng phải du dương, êm đềm, ru vỗ. Lúc đầu anh ta cười hẩy, anh ta nhún vai nhưng sau đó thì chính anh ta lại hăng hái tự nguyện làm cái việc mà anh từng cho là vớ vỉn, lãng mạn dở người đấy bởi lẽ những lúc bên nhau trong âm nhạc chị là một Eva hoàn hảo.
Chị sợ bệnh viện. Ở đời có hai cái chị sợ hãi nhất là bóng tối và bệnh viện. Đau ốm nặng nhẹ chị thường tự ra phòng khám tư gần nhà thông tin biểu hiện rồi mua qua loa cho xong rồi hì hụi uống một bọc nilon thuốc tây, uống hết thì cũng bớt nhưng lần sau bị thì khó khỏi hơn, thì bịch nilon thuốc nặng hơn. Bọn Tây nó khiếp cách chữa bệnh của người Việt, chị có gã bạn Úc, nó gặp chị cảm cúm một lần, chị nhờ nó chở pheng ra quầy thuốc tây làm hai vỉ tiffy, ăn sáng xong chị nuốt hai viên, nó nhăn mặt: no, no, no một tràng. Chị cười, mắt buồn rười rượi, nó không bao giờ hiểu được những thói quen xấu người Việt, những thói quen bị hình thành từ sự nghèo đói một thời. Sức khỏe à, tự mà chăm giữ lấy, đừng có mà mong xã hội, đừng có mà mơ lương y như từ mẫu, không có tiền nhét lén lút vào túi blu í à chỉ có mà nằm chờ đấy, mà toi. Gã bạn Tây lè lưỡi ặc ặc nhún vai bó tay chị và người Việt về quan điểm chăm sóc sức khỏe và bảo vệ bản thân. Gã bảo người Việt thật là giống nhau ở cách: ăn nhanh, đi chậm, hay cười, thích mua đồ cũ. Chị bảo cơ bản không sai nhưng chúng tao có lòng yêu nước nồng nàn, có tính chăm chỉ, có tinh thần đoàn kết lá lành đùm lá rách, lá rách ít đùm lá rách tươm... nó nhún vai, ô ô ô một tràng, chị nhún vai gật gật ừ hứ, nói một tràng xong bỗng thấy miệng nhạt nhạt. Giờ nằm trong cái phòng dịch vụ nặng mùi nước lau nhà, WC rỉ nước róc rách chị cứ muốn ói dù trong bụng chả có tí cơm phở gì để mà ộc ọe ra. Ba bốn ngày nay nhợn nhợn vào buổi sáng, tối sầm mắt vào buổi chiều, hay có thai? Có thai? Anh mà biết điều này thì sao nhỉ? Anh chưa bao giờ muốn có con thêm với chị. Bầy con của anh đã trưởng thành rồi, chị chưa sinh nở lần nào, chị thèm có một đứa bé để chăm chút nựng nịu. Thiên hạ độc mồm, thối mồm: “Cây độc không trái, gái độc không con”, ở với chồng cũ 6 năm, chị héo hắt, cộc cằn vì đợi con. Ở với anh 3 năm, chị phấp phỏng hy vọng. Chị muốn làm mẹ đơn thân, anh ngần ngừ bảo anh già rồi, bệnh tật đầy người sợ con không được hoàn hảo. Ở đời có gì hoàn hảo chứ. Chị lại ói, toàn là nước lọc và đờm. Chị đã bao lần chuẩn bị cho mùa sinh nở, những mùa sinh nở tưởng tượng. Người đàn bà đến một ngưỡng tuổi nhất định sẽ thèm được thực hiện cái chức năng tạo hóa ban. Chị quá 30 rồi, chị thèm phát rồ cái cảm giác được ễnh bụng uể oải, nặng nề, đau thắt đáy lưng, thèm cái cảm giác ôm ấp, ngấu nghiến hôn hít đứa con do mình hoài thai sinh nở, cái cảm giác đó ám ảnh chị hết năm này qua năm khác, khiến chị cộc cằn, héo hắt. Mồm thiên hạ lúc nào cũng độc, cũng thối. Bọn ghét chị hả hê ví von bao năm cây độc với gái độc. Chúng tuyệt đối không biết, trứng chị mẩy thây lẩy. Chúng tuyệt đối không biết tinh trùng chồng chị không đuôi. Khi những bạn bè tối mắt quay cuồng kiểu bà mẹ bỉm sữa, chị eo ót phom dáng thảnh thơi đi về, nhâng nhâng đi qua mọi thị phi thương ghét. Chỉ đêm về khi  thần kinh phải bị ép bởi thuốc cho chùng xuống, cho mắt khép lại, những giấc mơ sinh nở lại ào ạt vẫy gọi chị, khiến chị thêm cộc cằn, héo hắt với chính mình, với chồng. Chồng cũ thả bay chị như thả con chim bị nhốt lồng bao năm lên trời. Chị bay vù một hơi chao liệng, thỏa mãn cảm giác thoát khỏi tù túng. Nhưng vẫn thấp thỏm, áy náy thương anh. 3 năm sau  li hôn anh vẫn một mình. 3 năm sau li hôn chị có anh. Tuổi tác chẳng phải là giới hạn. Đến sau đến trước chẳng là giới hạn. Chị là con chim tự do bay vào bay ra một cái lồng son cửa để ngỏ. Kẻ làm chiếc lồng là người sành điệu. Chị muốn quay cuồng kiểu bà mẹ bỉm sửa, một người mẹ đơn thân. Những giấc mơ sinh nở vẫn ào ạt, vẫy gọi chị hằng đêm. Giờ đây, chị nằm co quắp trong căn phòng dịch vụ bệnh viện trưa vắng, thao láo nhìn quạt trần quay vù vù. Dưới cái quạt trần là khuôn mặt chị bầu bĩnh ủ rũ. Chị bật cười, giờ nó rơi đùng một cái thì chị chẳng kịp chết vì bệnh tật, chẳng kịp thực hiện giấc mơ vĩ đại nhất đời đàn bà. Cái chết khiếp quá. Chị chưa sẵn sàng để chết. Tay với công tắc vặn turn off.
Chiều bác sĩ bảo chị có thai. Chị cười tưng bừng, đút vào túi bác sĩ hai tờ xanh, đút vào túi hộ lý hai tờ đỏ. Chị đưa tiền cho hộ lý nhờ đi mua cháo, chị phải ăn, ói cũng ăn để em bé khỏe. Chị thèm một đứa con gái có chiều cao của anh, làn da đôi mắt của chị, sống mũi của anh, đức hy sinh của anh và nhiều thứ tốt đẹp của anh... miên man với niềm sung sướng nhất của người đàn bà chị nhắm mắt và mơ mộng. Mọi mơ mộng đều ảo diệu, thứ thuốc an thần cực mạnh cho cuộc sống hỗ đỗn vui buồn, toan lo, phấp phỏng. Có những ảo tưởng đôi khi cứu vớt linh hồn khỏi cảm giác tội lỗi. Đàn bà là một khối mâu thuẫn khổng lồ giữa tham lam và hào phóng, độ lượng và tàn nhẫn, thù hận và thứ tha, sở hữu và vứt bỏ… Chị là một đàn bà, chỉ khác chị đàn bà hơn một chút, cái gì hơn cũng tốt, cái gì hơn cũng xấu, chỉ là chị không muốn sống một cuộc sống cái gì cũng ổn ổn, đường được, cũng theo trật tự khuôn phép để được coi là mẫu mực, đạo đức. Nếu hoàn hảo thì thần thánh đã đầy khắp trần gian.
Những kỉ niệm bên anh tràn về, phủ kín chị, chị thiếp đi với những giấc mơ nối tiếp nhau, giấc mơ nào cũng là hình ảnh anh. Một khu vườn có những khóm trúc nhật nở hoa tím, có những bụi bóng nước hồng theo mùa, và hoa păng xê chị thích, con gái chạy tung tăng, váy trắng bồng bềnh như thiên thần, anh ngồi mắt cười dõi từng bước chân con. Nhưng sao không giấc mơ nào có chị. Hay lúc ấy chị đi chợ, đi làm, đi đám cưới bạn bè hay đi đâu đó? Chị cũng không cần, miễn sao giấc mơ nào của chị có đủ hai con người kia là ok. Những giấc mơ bị cắt đứt bởi cái đập vai nhắc chị dậy uống thuốc. Bác sĩ bảo người đẹp không bệnh tật gì đâu, sức khỏe lại A1, chỉ là mỏi mệt vì mất ngủ thôi, huyết áp thấp, ăn ngủ, làm việt thể dục đều đặn là không không phải gặp nhau lại đâu. Anh chàng bác sĩ xin số điện thoại chị và nhá số qua, anh chàng bảo khi cần cứ alo anh có phòng mạch tư trên đường T, nếu em có nhu cầu anh sẽ chăm sóc sức khỏe hai mẹ con thời kỳ mang thai và sinh nở. Chị dạ, lưu số. 9h đêm, thằng em đón về, nó bảo chị đừng thức khuya, mắt như ma cà rồng. Uống sữa và thuốc bổ vào. Da xanh như ma cà rồng. Thằng này xem nhiều phim ma cà rồng nhiễm nặng. Nhưng chị cũng thích loại phim này, nhiều khi thấy ma còn thật lòng hơn người trần mắt thịt. Ma mà biết bảo vệ hy sinh mạng sống cho nhau không tiếc. Ma yêu và sẵn sàng chết vì tình yêu. Người với người ngồi sát nhau mà âm mưu thủ đoạn ngập bụng, bao lừa lọc, bon chen, giành giựt được kín đáo giấu che sau tóc, sau môi. Có vài khi chị sợ người, xong hết việc cơ quan, việc đường việc chợ là tót về nhà, khóa cửa chơi với chó. Chó là loài vật trung thành. Chó không bỏ chủ khi nghèo, khi nạn. Chị quý chó. Thằng em chị quý chó. Đường về nó ngần ngừ bảo em không nói bố mẹ chị có bầu đâu. Chị bảo cứ nói đi bố mẹ sẽ vui mà, hết thời gái độc rồi, giờ chị là gái bổ. Bố mẹ thương anh mà. Nó bảo: Không chồng mà chửa là phức tạp đấy. Chị đảng viên có sao không. Sao trăng gì. Đảng viên thì không được có thai à? Không chồng mà chửa mới “ngoan” em trai ạ. Chị điên như cô tiên. Vái chị 3 vái luôn. Hai chị em phá cười. Cái xe hơi của nó sặc mùi săng làm chị lại muốn ói. 
Anh đột ngột báo anh bận công chuyện, sẽ chủ động liên lạc. Ngày thứ 14 anh không điện thoại, tin nhắn, email, zalo. Chuyến đi này của anh quan trọng và bận rộn, quyết định sống còn cuộc đời anh. Giờ này tự nhiên chị cũng chẳng muốn nói gì với anh cả nếu anh có gọi, dù chị biết anh không gọi nhưng anh không phải đang quên chị. Thậm chí là còn rất nhớ. Nhưng đấy là chị nghĩ thế, ai mà biết lòng người. Biển sâu dò được chứ lòng người làm gì có đáy. Chị bất giác nhìn xuống bụng, nhún vai, cười mỉm. Cái xe hơi thằng em chạy rù rù, khoang ngồi sặc mùi săng làm chị lại muốn ói...
Anh đã mua được chiếc ghế bằng rất nhiều tiền, anh đã giữ gìn hơn trong đi đứng nói năng, mỗi lần xuất hiện trước công chúng anh chuẩn bị kĩ từ trang phục, nói cười, thế đứng, động tác. Hoàn cảnh mới tạo nên anh mới lạ và xa lạ luôn với cả chị và những bạn bè thân sơ từng chung có. Chị hy vọng anh là một vị quan tốt, một vị quan gầy vì dân, bạc tóc vì dân. Anh hỏi chị có nhớ anh không, hôm qua có xem ti vi không, có thấy anh phát biểu không, anh mặc thế chuẩn không, tiền anh cho thằng T chuyển vào tài khoản rồi đấy, hai mẹ con thương anh giữ gìn kín kẽ vì tương lai chúng ta nhé, anh sẽ sắp xếp thời gian chúng ta đi du lịch một tuần nhé, bất kỳ đâu em thích nhé… những phụ từ cuối nhấn nhá ngân nga ngọt lịm như mật ong, đàn bà dễ chết say những ngọt ngào đàn ông phát ra từ miệng, mà nhiều khi những ngọt ngào đấy chả bắt đầu từ tim. Chị cũng chết say như thế lúc đầu, bây giờ không đứ đừ nữa, nghe cũng thường thường như xem thời sự mỗi ngày, nhịp tim cũng không loạn nhịp, chỉ là như một thói quen sinh hoạt, như một nơi chốn quen thuộc mỗi khi chênh vênh là tìm đến tự cân bằng.
Ở đời chả có gì là sâu đậm mãi mãi. Giàu nghèo rồi cũng chết, yêu nhiều ít rồi cũng phai. Hết thảy mọi điều mọi ý đều do chữ duyên. Hết duyên cạn nợ là buông bỏ thanh thản. Có những thứ càng cố níu giữ càng nhanh mất đi đó là: Tình yêu. Giá tình yêu là cái vật chất gì có thể sờ, cầm, cắn, bóp được thì dễ rồi, song nó lại vô hình, mỗi người một tượng tưởng, thế nên muôn hình vạn trạng. Chị từng ước giá chị chưa từng gặp anh, chưa từng tin, chưa từng yêu, chưa từng nhẫn nại sống như bây giờ… biết đâu chị đã là một đàn bà khác.
Chị đọc những bài viết về bà mẹ đơn thân trên mạng, những nước mắt và nụ cười, những chịu đựng và mạnh mẽ. Chị đã chuẩn bị sẵn sàng cho mùa sinh nở của riêng mình. Giấy khai sinh và hàng tên anh bỏ trống. Nơi chốn chị sẽ đến, sẽ sống cùng con một cuộc sống với hai vai trách nhiệm. Chị là người đàn bà từng cộc cằn, héo hắt. Giờ đây, chị tự nhận mình là người đàn bà dịu dàng và rực rỡ nhất thế gian. Thằng em trai bảo em đã nói với bố mẹ chị sắp sinh. Chị bảo mẹ nói gì? Nó bảo bố mẹ vào nuôi chị nửa tháng rồi lại về, việc buôn bán vườn tược đành phải xếp lại. Nó hỏi còn anh? Chị bảo không mợ chợ vẫn đông mà. Nó cười rung râu chị gan thật và điên như cô tiên. Nó cười rung râu, xoa xoa vòm bụng chị vỗ về: Cậu đến khổ với mẹ con mày, nghe chưa, nghe chưa? Chị cười rung mi. Chị thầm cám ơn trời đất đã cho chị gặp anh, tin anh, yêu anh, thanh thản sống như bây giờ… từ anh chị đã là một đàn bà khác.
Tiếng chốt cổng quen thuộc, thằng em lại sang chở chị đi dạo, chị xoa xoa tay tròn vòng vòm bụng nhô cao kiêu hãnh, tuần này, tuần sau gì đấy chị sẽ sinh, mấy chị già bảo đẻ con so đau chết đi sống lại, đẻ con dại đau sống lại chết đi, ôi thế nghĩa là đẻ kiểu gì cũng đau đớn tột cùng rồi. Nhưng hạnh phúc lớn nhất của đàn bà là được đẻ con. Chị muốn trải qua. Chị chờ mãi chẳng thấy tiếng thằng em, mọi ngày cái miệng nó vống vót từ cổng. Nó bảo cái quyết định làm mẹ đơn thân của chị là sai lầm. Chị bảo có nhiều sai lầm trong cuộc đời phải trả giá đắt. Nhưng có biết bao người vẫn muốn trả. Chị sẽ trả đủ. Nó bảo chị điên như cô tiên. Tiếng bước chân hối hả. Chị ngó ra. Chị cười, nước mắt tự nhiên chảy xuống má, lem vào khóe môi mặn mặn. Anh cười hiền lành, bó hoa hồng vàng, giỏ nhựa lỉnh kỉnh hai cánh tay, hình ảnh ông chồng chuẩn bị chở vợ đi nhà hộ sinh. Chị cười. Nước mắt thi nhau rơi. Anh bảo khi khóc em rất đẹp. Chị cười. Mắt nhòa nhạt. Anh ngồi dưới sàn nói chuyện với cái bụng nhô cao kiêu hãnh, tay xoa vòng vòng, mỗi khi đứa bé cựa quậy mắt anh sáng lên, anh hét lên kinh ngạc và cười ha hả sung sướng. Chị nhận ra niềm hạnh phúc đàn ông và đàn bà về con cái giống nhau cơ bản, khác chỉ là ở cách biểu hiện. Chị giục anh về đi. Xe còi mấy lần giục giã. Điện thoại reo mấy lần. Anh cứ lần lữa, nấn ná, thêm vài phút. Chị giục anh về đi, về đi. Anh cúi hôn, hôn, lại hôn lên vòm bụng chị, hôn lên mắt chị, cắn vào môi chị. Anh bảo, ngoan vài bữa anh về. Chị không tính khóc nhưng nước mắt cứ thi nhau rơi. Đàn bà cũng lạ, cứ tưởng mình mạnh mẽ, hóa ra cũng sợi tơ mành. Anh bảo khi khóc chị rất đẹp. Anh đi. Chị với cái gương. Người đàn bà trong gương ngó chị, đôi mắt như ma cà rồng, làn da như ma cà rồng. Nhưng đúng là những giọt nước mắt đang tuôn rất đẹp. Người đàn bà trong gương nhoẻn cười.
Giá tình yêu là vật chất gì có thể sờ, cầm, cắn, bóp được thì dễ rồi. Chị đàn bà thế kỉ 21, thích đọc thơ Hồ Xuân Hương, cao hứng ngâm ngợi nỉ non, thằng em lắng nghe khen rối rít: Chị ngâm hay chết đi được, nghe cay đắng chết đi được.
Ờ thì đàn bà, nhiều khi đắng cay, tủi nhục chết đi được mà có chết được đâu… 
 
                          
                                                Những buổi chiều không buồn
                                                                         Truyện ngắn Hoàng Thanh Hương

Không phải buổi chiều nào cũng buồn, không phải buổi chiều nào cũng ồn ã với bao hưởng thụ cuộc sống hiện đại. Có những buổi chiều nàng nhận ra mình chẳng buồn, chẳng vui. Tâm trạng không rõ ràng nhưng rất cô đơn. Bây giờ con người cô đơn. Cô đơn ngay giữa đám đông. Cuối tuần, một đám bạn thân rủ nhau cà phê. Ngồi sát bên nhau mỗi đứa một cái điện thoại lướt web, like facebook, xem hình ảnh lạ, xem những video hot... Đôi khi muốn quay sang khều khều, nói một câu giao thoại cho có không khí bên nhau xong lại thôi. Lại là lặng im, lại chúi mặt vào cái màn hình xanh lét, lướt và lướt. Nàng ngắm nhìn những khuôn mặt chăm chú, những nụ cười hờ hững, những đối thoại rời tã như cơm nguội phải nước. Buổi sáng trôi trong nỗi buồn bã mơ hồ.
Ở nhà, một kiến trúc 7 phòng. Phòng khách rộng thênh, bàn ghế bày biện sang trọng, ti vi màn hình phẳng 32 inch nhưng chẳng mấy khi cả gia đình ngồi đủ 4 người. Có ngồi thì chồng xem tivi, vợ cắm mặt vào Ipad, con đọc truyện tranh, xếp hình trên nền gạch. Chẳng ai nói với ai. Mấy chục phút ngồi thế rồi ai tản về phòng người đấy. Những tiếng bấm cửa khô khốc. Lại bật tivi phòng ngủ xem film kênh Movies, xem chán lại chuyển kênh A,B,C... Phim nước ngoài, đủ loại. Xem chán rồi ngủ, ti vi cứ nói oang oang. Ngày trước nàng hay bày các trò để nối kết các thành viên gia đình, bây giờ nàng cũng bận rối. Sáng 6h30 cả nhà lao ra khỏi cổng, chồng hướng chồng, vợ hướng vợ, con cái thả xuống cổng trường với một chuỗi câu dặn dò phải thế này phải thế kia rồi vù xe đến cơ quan. Biết chắc, con chán ngấy với chuỗi dặn dò của mẹ, thậm chí biết chúng sẽ không nghe lời ngay sau khi bước vào cánh cổng trường sơn xanh sơn trắng kia nhưng bà mẹ nào cũng vẫn dặn, như thể không dặn thế thì không phải là một bà mẹ tử tế, không dặn thế thì lũ con không nên người được. Nàng có thằng em rể Mỹ, nó bảo sau này vợ nó đẻ con, nó sẽ tự trông nom không nhờ ông bà ngoại vì nó từng thấy cách chăm chút, o bế, bảo vệ đến mất tự lập của đứa trẻ, nó bảo cách dạy nuôi ấy đứa trẻ lớn lên sẽ không chủ động, thiếu trách nhiệm, lười biếng… nàng từng bĩu môi khi nghe nó nói thế nhưng ngẫm lại thấy chẳng sai. Bà mẹ Nhật chơi đùa với con, con chạy xung quanh nghịch ngợm bẩn nhem quần áo, mặt mũi mặc kệ, nó chạy ngã sấp mặc kệ, nó khóc lu loa mặc kệ. Bà mẹ ấy dạy đứa trẻ tính tự làm tự chịu trách nhiệm trước những việc đã làm. Bà mẹ Việt chơi đùa với con, con chạy xung quanh, luôn miệng nhắc không được chơi bẩn, không được chạy, con ngã khóc lu loa vội vàng chạy đến nâng dỗ, đánh bạch bạch cái nền đất với câu đổ lỗi cửa miệng “cái đất hư làm em ngã này, mẹ đánh nó này…”, dĩ nhiên hai đứa trẻ của hai cách giáo dục ấy sẽ có nhân cách không giống nhau, cách ứng xử và tồn tại giữa cuộc đời hoàn toàn khác nhau. Nàng đọc bao sách về nuôi dạy con mà sao thấy việc dạy một đứa trẻ nên thân quá khó. Nàng lúc nào cũng bận rộn, việc cơ quan, việc buôn bán shop mỹ phẩm hùn vốn chung với bạn thân, việc tập luyện giữ sức khỏe vóc dáng, việc chăm sóc con cái…Nàng mê câu nói của thầy Đ dạy môn khoa học lãnh đạo khi ông ấy bảo cuộc đời là một sân khấu lớn và mỗi chúng ta là một diễn viên thực thụ. Lịch biểu của nàng dày sít trên bảng mêka treo sát gương lớn nơi phòng làm việc – thế giới của riêng nàng. Cả ngày chỉ còn mỗi bữa tối là đủ mặt, giờ lúc thiếu nàng, lúc thiếu anh vì vô số lý do. Lý do nào cũng chính đáng. Bây giờ người ta dành thời gian cho người ngoài nhiều hơn người thân. Đôi khi, nàng nhớ đến số liệu điều tra của mấy nhà xã hội học ở TP. Hồ Chí Minh rằng các ông bố bà mẹ hiện nay không dành quá 35 phút/ngày cho con cái và điều đó làm mái ấm gia đình thành mái lạnh. Dĩ nhiên nàng thấy đúng và giật mình lo ngại. Cơm áo gạo tiền và bao ham hố đời người cuốn cuốn nàng mỗi giây phút, mỗi ngày tháng và nàng nhiu trán tặc lưỡi… mặc kệ. Mẹ nàng bảo cuộc đời dạy con người ta tự khôn ra, tự thích nghi, tự ăn năn. Nàng là giống thích nghi cao với mọi môi trường sống. Nàng giống mẹ.  
Hôm nay, nàng đọc một cuốn sách. Đề từ có câu "Chim thú có rừng, cá tôm có biển còn em có anh". Nàng xúc động. Câu nói chạm vào tim nàng, đúng tâm nàng. Chỉ có những xa vắng như bây giờ nàng mới thấm thía nàng yêu và cần anh biết bao...
Xa rồi gần. Gần rồi xa. Cảm giác của những thời điểm đó nàng hiểu rõ nhưng vẫn luôn chới với khi đối diện. Khoảng cách có giá trị đo lòng người. Nàng chưa bao giờ quen được với cảm giác phải xa cách. Khi người ta trẻ người ta dễ quên hơn những nỗi buồn, sự thất vọng, thất bại và khó tha thứ cho những lỗi lầm người khác gây ra cho mình. Ngược lại khi người ta già, người ta luôn gim chặt nỗi buồn vào tim, day dứt về sự thất bại nhưng lại dễ thứ tha hơn trước những điều người khác làm mình thất vọng. Nàng chẳng còn trẻ nhưng cũng chưa đến nỗi già. Nàng hay bị gặp khó khăn trong cuộc sống, từ bé đến giờ chẳng mấy khi sung sướng. Nàng chưa bao giờ trúng số dù vẫn mua vé số cầu may suốt 10 năm qua. Nàng đọc nhiều danh ngôn, kiểu như: “Khó khăn là một phần của cuộc sống và nếu như không chia sẻ khó khăn bạn sẽ không mang lại cho người yêu mến bạn cơ hội để yêu bạn nhiều hơn"... đọc thuộc làu, ngấm vào ruột gan đấy nhưng khi đụng vào khó khăn thì lại tự giải quyết. Nàng thích chia sẻ những niềm vui của mình cho mọi người hơn là những phiền phức. Nàng đang cằn cỗi. Là phụ nữ lười biếng, trông chờ vào chồng nuôi, quanh quẩn nội trợ như T nàng không chịu được, làm quần quật như M, không thời gian giao du bạn bè, không chăm sóc nhan sắc để tiều tụy khô đét khiến chồng chán bỏ theo bồ nhí nàng không chịu được, suốt ngày mơ mộng giàu sang, mai mối đất cát, buôn lậu như K nàng không đủ gan…  Nàng đang cằn cỗi. Có những buổi chiều nàng ngồi như cây vông bị mối gốc, mặc tiếng lao xao, ồn ã bên cửa, đầu óc lộn xộn. Những người đàn bà thời hiện đại xinh đẹp hơn, giỏi giang hơn, cô đơn hơn. Mẹ nàng bảo: Đàn bà, được nhất là gia đình yên ổn ấm êm, địa vị danh tiếng, bạc vàng phù du thôi. Nàng muốn được như mẹ. Với bố, mẹ là số 1, mẹ là bà hoàng của bố. Mẹ chỉ là một nhân viên bán hàng quèn cho đến tận lúc 55 tuổi. Mẹ lúc nào cũng hiền hiền, cười cười, nấu ăn ngon như đầu bếp nhà hàng, nhà cửa sạch sẽ gọn gàng, thơm mát. Nàng muốn được như mẹ.
Chồng nàng bảo anh không về đâu? Em sẽ không bao giờ thay đổi. Nàng phải thay đổi điều gì để anh quay về. Nàng hứa sẽ làm cho mái lạnh trở thành mái ấm. Chồng nàng thở dài, nàng đoán thế, vì tiếng thở mạnh và kéo sườn sượt từ phía anh hắt vào tai nàng, như thấu tới tim óc nàng, làm nàng bủn rủn, sây sẩm muốn khụy xuống. Đêm cứ dài thăm thẳm, cứ như không bao giờ sáng nổi với nàng khi nàng cứ gọi còn anh cứ ngắt máy và tắt luôn máy. Nàng tưởng tượng anh đang bên người đàn bà kia, ả đang quàng ôm cổ anh, kéo mặt anh vào vòm ngực trần ấm mượt thơm mùi sữa tắm Lux, ả đang thủ thỉ và vỗ về. Ti vi không bật kênh nào, không máy Ipad, không điện thoại, không vắt tay lên trán, không quay lưng ôm gối và không... không... Nghĩa là họ ủ ấm nhau bằng thân nhiệt cơ thể và sóng mắt và những thủ thỉ trong căn nhà thuê 1,5tr/tháng. Nàng tức điên lên. Nàng lâu rồi đã quên mất anh từng nói rằng anh rất thích được nàng ôm vào lòng vỗ về, thủ thỉ, rằng anh rất ghét bị nàng quay lưng lại sau mỗi lần vừa cuồng nhiệt yêu đương, rằng rất ghét nàng ăn tối xong là lao vào phòng làm việc ngồi liệt ở đó đến 12h, 2h thậm chí đến 4h, mải mê đến nỗi anh đứng sát bên với cốc sữa nóng cũng không biết, mải đến nỗi biết rồi cũng không thèm nhìn lên, thờ ơ giơ tay nhận, uống ực, đưa ly rồi lại cắm vào màn hình xanh lét, lại lóc cóc gõ và gõ. Nàng đang viết những câu chuyện của đàn bà, những người đàn bà nàng biết, nàng thông cảm và thương xót vì đời như bèo trôi. Đàn bà là đáng thương. Muôn tội đâu phải mình đàn bà gây nên nhưng tiếng độc, tiếng buồn thì đàn bà cứ phải gánh trước. Nàng viết đời người lênh đênh mà quên đời mình cũng như bèo mùa lũ.
Anh từng bảo anh chỉ muốn có em như thằng T có vợ bán rau muống ngoài chợ Hoa Lư, thằng Q có vợ bán siêu thị sách, anh kể lể về những cô vợ nhà người, tụi nó là hàng xóm, khi rảnh anh thường qua nhậu nhẹt, trà thuốc. Vợ tụi nó ăn mặc đồ bộ giản dị, tóc tai giản dị, sáng đi bán tối về lo cơm nước, giặt giũ, hò hét con cái rồi ôm chồng chặt cứng ngủ. Vợ tụi nó biết nấu ăn ngon, thích ngồi nhậu kề cà với chồng và bạn chồng, cười nói rổn rảng, hứng lên còn hát váng, phê phê hát nhầm đoạn này qua đoạn kia, sai tông lạc điệu tùm lum, hát xong úp mặt vào lưng chồng thèn thẹn, thấy chồng uống nhiều lén lén thò tay ngắt đùi, ngắt mông, cái véo làm chồng giật thột, trợn mắt cảnh cáo. Vợ tụi nó vậy thôi mà vui. Anh thèm những buổi tối như nhà tụi nó. Anh từng nói thế nhưng nàng lườm anh, dẩu mỏ bảo anh dở hơi. Đêm về, anh ôm nàng, mắt nàng dán vào trang sách 113, sách mượn phải đọc kịp trả, anh gác đùi nàng chà chà, nàng vỗ đùi anh nhắc ngủ đi mai đi làm sớm, anh rời đùi anh khỏi đùi nàng, với tay lấy ipad, anh tìm phim 18+, dò dò, chọn chọn và xem, tôn trọng nàng anh xem phim câm, đùi anh lại gác lên đùi nàng, anh nói thèm vợ lắm còn nàng đầu óc lộn xộn, gấp cuốn sách lại, vặn nhỏ đèn, nàng làm tình với chồng như trẻ con bị ép ăn hết chén cháo đã vữa. Ánh sáng rất đẹp từ cây đèn ngủ đắt tiền, màu gợi cảm mờ ảo nhưng nàng không thể không nhận thấy nét thoảng buồn nơi khuôn mặt anh và chắc anh cũng thừa thấy nét mặt mỏi nơi khuôn mặt nàng.
 Những chuyến công tác của anh dày hơn, những lần về ngắn dần rồi lại đi. Những lần đi ít dần lưu luyến, ít dần dặn dò việc con cái nhà cửa.  Những khoảng cách đó, lúc đầu nàng thấy bình thường, thật bình thường, thậm chí nàng thoải mái vì bớt phải lo việc ăn uống sinh hoạt cho anh. Những lần về, sau bữa ăn tối, vẫn phòng khách 4 người 4 chỗ với những thiết bị công nghệ cá nhân đa tính năng, vẫn ấm nước trà ngon, kẹo bánh và hoa quả, vẫn chẳng ai nói quá 4 câu, ngồi một lúc rồi tản hết về phòng, tiếng bấm cửa khô khốc. Thế giới riêng tư bất khả xâm phạm, một lịch sự kiểu Mỹ nàng dạy mọi người trong nhà từ hồi mới cưới, từ hồi các con còn bé teo. Bây giờ muốn vào phòng chúng phải gõ cửa, anh muốn vào phòng làm việc của nàng phải gõ cửa, muốn vào phòng ngủ chung của hai vợ chồng phải gõ cửa. Cửa phòng ngủ chung vẫn đóng chặt mỗi đêm, đó là thói quen. Cửa phòng làm việc vẫn đóng chặt từ chập tối đến 12 giờ, đến 2 giờ và hơn thế, đó là thói quen. Nàng lên giường, giở sách và cắm mắt đọc, đó là thói quen… Nhưng dạo này nàng bỗng thèm nghe tiếng gõ cửa, thèm cốc sữa nóng khuya, thèm ly nước mật ong ấm loãng, thèm đùi anh gác lên đùi nàng đòi hỏi. Dạo này nàng lúc nhớ lúc quên nhưng luôn nghĩ đến anh. Lũ trẻ không dám, vì chúng đã quen với những sinh hoạt và quy định của nàng. Anh thì đang bên người đàn bà anh chọn thay thế nàng. Nàng từng nhìn lại mình và nàng biết mình đã bỏ mất điều đáng quý nhất của cuộc đời đó là gia đình.
Nàng thèm một buổi chiều cả 4 người ngồi bên nồi lẩu cá lóc nóng hổi xì xụp ăn và trò chuyện rôm rả, khoe những chiến công trong ngày, chê bai kẻ nào đó làm mình bực bội, lên kế hoạch cho công việc mai, kia, nọ, hứa hẹn chuyến về quê giữa hè, tết, dịp kỉ niệm nào đó. Giờ đây, nàng tự nhủ phải thay đổi để lôi kéo anh trở về căn nhà vốn từng vui vẻ, ấm áp những ngày khốn khó, căn nhà của anh và nàng trong nhật kí ngày đầu anh làm chồng với bóng dáng nàng tất bật buổi tối, buổi sáng lo chăm xong chồng con để kịp tới trường xa. Nàng hối hận. Mọi hối hận đều muộn màng. Nhưng nàng vẫn hy vọng anh quay về với ngôi nhà anh đã rời chân đi. Mẹ nàng bảo cái cuối cùng được nhất của đàn bà là gia đình. Nàng bấm số anh. Nàng hẹn cuộc gặp riêng tư nơi lần đầu hai người hò hẹn. Nàng viết email cho anh nhắc lại những kỉ niệm từ khi mới quen, đến khi cưới, lúc sinh con trai đầu lòng, lúc nàng có thai con gái thứ hai, lúc nàng sinh non vì làm việc quá sức, lúc anh khóc khi bác sĩ nói có khả năng chỉ cứu được em bé còn nàng sẽ chết, lúc anh đưa nàng về quê xây nhà thờ họ, lúc anh bị tai nạn nàng chăm sóc âu lo, lúc anh giữa đêm xe máy vượt 200 km xuống thăm nàng đang học cao học vì nhớ vợ không chịu nổi…Nàng gửi cho anh những tấm ảnh kỉ niệm từng đoạn thời gian ghi dấu. Nàng chỉ lũ trẻ gọi điện cho anh đòi hỏi đi ăn tối, đi chơi công viên, quảng trường, hồ bơi, nhà sách, đi sinh nhật, đi ăn giỗ họ hàng…Nàng chỉ cho lũ con những khoảng thời gian để chúng vòi vĩnh, làm nũng cha rất hợp lý khiến anh mất hứng thú với người đàn bà đang bên mình. Người đàn ông nào cũng yêu con nhất quả đất. Người phụ nữ của anh hẹn nàng gặp mặt, mẹ nàng bảo lấy ân trị oán được ân, lũ bạn bảo xé xác nó ra thứ cướp chồng đục của, con em tái hôn nói tùy cảnh mà xử lý, nàng đến quán, nàng tròn mắt nhìn người đàn bà của anh. Nàng bị cuốn vào câu chuyện, nàng như bị dán vào ghế, nàng nhìn những nếp nhăn đuôi mắt chị xếp lại khi cười mồm há hốc, cổ họng nghẹn nghẹn. Nàng nhìn chị đưa tay vuốt ngược mớ tóc xòa chờm mắt, chân tóc lộ màu bạc, cái cách vuốt tóc vừa duyên và sang trọng, miệng nàng há hốc, nước mắt nối nhau lăn. Nàng thấy mình là một kẻ ngu ngốc, dở hơi. Mẹ nàng bảo cuộc đời dạy con người ta tự khôn ra, tự thích nghi, tự ăn năn. Bây giờ nàng mới cảm nhận được sự xấu hổ và ăn năn. Sau cuộc nói chuyện, nàng lao như bay đến cơ quan anh, không gõ cửa, nàng chạy xô đến anh ôm choàng và nức nở. Anh bảo khi khóc nàng rất đẹp.
Nàng gọi điện cho đám bạn, mời cà phê sáng, nàng bảo chúng nó để điện thoại chế độ câm, nhét hết vào túi, quy định thế khi gặp nhau để tám, để bàn chuyện làm đẹp, dạy con, giữ chồng, tìm chồng mới cho mấy đứa đã ly hôn... Thói quen thời hiện đại bị nhét vào túi. Thói quen nào cũng có thể bỏ nếu ta chủ động và cố gắng từ bỏ. Không hết ngay thì cũng mờ dần, phai dần và hết hẳn. Bây giờ nàng thấy háo hức những cuộc hẹn cuối tuần với đám bạn. Đám bạn bảo nàng độc đoán, nàng dẩu mỏ bảo chúng mày muốn sống hay muốn tồn tại. Một góc quán xôn xao, sinh động như sắc váy, túi, khăn, dép họ diện trên người. Nàng ngắm họ, lòng dạ như vừa được rót vào một cốc rượu mạnh.
Nàng hít vào thở ra khoan khoái theo âm nhạc. Bài yoga thư giãn kết thúc. Chiều rồi, chiều tháng 10 chưa cười đã tối. Khi một mình, nàng đọc sách thầy Đ tặng, ngẫm nghĩ điều thầy viết về cái được/mất của kiếp người và dần an lòng. Cuộc đời là một sân khấu lớn. Nàng là đàn bà, vai diễn của nàng phức tạp. Thầy bảo đàn bà như hoa đào. Đào thắm rồi đào phai. Một năm có bốn mùa, sớm muộn gì mùa xuân cũng về. Đào phai rồi đào lại thắm.
Nhiều tuần trôi qua, nàng đã quen với những buổi chiều không buồn./.

29/10/2015

    HTH

4.21.2016

Hoàng Thanh Hương 


Ia Pa mùa gió

Tràn nắng và gió
rần rật thốc qua miệng gùi của mí
lưng thon của chị
những thoăn thoát chân trần triền sông
ăm ắp hàng dài ché rượu
lung liêng mắt và mắt

Bọc tôi là xanh mơn ruộng gần ruộng xa
mùa rộn ràng đồng bãi
những mặt người tươi lại
bắt đầu cuộc hành trình
sau lũ.

Ia Pa
gieo vào tôi nỗi nhớ
trăng ngủ trên tẩu cha đêm pơ thi
người già kể khan
lúc bổng như tiếng mùa sinh sôi
          lúc trầm như lòng sông mùa cạn
          tôi lạc và hoang sơ chinh chiến tình yêu
kiêu hùng say đắm
          
Tôi đem theo niềm vui bội thu về phố
mắt bé thơ đầy nắng
cả dáng lưng khom đẫm mồ hôi
vết chai lòng tay anh

Ia Pa
          tôi mơ những giấc mơ trĩu vàng bông lúa
những mùa sông xanh ngát đôi bờ
nhà sàn thơm hương cơm mới
ngân nga lời ai ru

Người đi mùa gió?
 chưa xa đã nhớ
bàn chân chỉ muốn quay về.


4.12.2016






                                                               Những buổi chiều không buồn

                                                                                                   Truyện ngắn Hoàng Thanh Hương

Không phải buổi chiều nào cũng buồn, không phải buổi chiều nào cũng ồn ã với bao hưởng thụ cuộc sống hiện đại. Có những buổi chiều nàng nhận ra mình chẳng buồn, chẳng vui. Tâm trạng không rõ ràng nhưng rất cô đơn. Bây giờ con người cô đơn. Cô đơn ngay giữa đám đông. Cuối tuần, một đám bạn thân rủ nhau cà phê. Ngồi sát bên nhau mỗi đứa một cái điện thoại lướt web, like facebook, xem hình ảnh lạ, xem những video hot... Đôi khi muốn quay sang khều khều, nói một câu giao thoại cho có không khí bên nhau xong lại thôi. Lại là lặng im, lại chúi mặt vào cái màn hình xanh lét, lướt và lướt. Nàng ngắm nhìn những khuôn mặt chăm chú, những nụ cười hờ hững, những đối thoại rời tã như cơm nguội phải nước. Buổi sáng trôi trong nỗi buồn bã mơ hồ.


Ở nhà, một kiến trúc 7 phòng. Phòng khách rộng thênh, bàn ghế bày biện sang trọng, ti vi màn hình phẳng 32 inch nhưng chẳng mấy khi cả gia đình ngồi đủ 4 người. Có ngồi thì chồng xem tivi, vợ cắm mặt vào Ipad, con đọc truyện tranh, xếp hình trên nền gạch. Chẳng ai nói với ai. Mấy chục phút ngồi thế rồi ai tản về phòng người đấy. Những tiếng bấm cửa khô khốc. Lại bật tivi phòng ngủ xem film kênh Movies, xem chán lại chuyển kênh A,B,C... Phim nước ngoài, đủ loại. Xem chán rồi ngủ, ti vi cứ nói oang oang. Ngày trước nàng hay bày các trò để nối kết các thành viên gia đình, bây giờ nàng cũng bận rối. Sáng 6h30 cả nhà lao ra khỏi cổng, chồng hướng chồng, vợ hướng vợ, con cái thả xuống cổng trường với một chuỗi câu dặn dò phải thế này phải thế kia rồi vù xe đến cơ quan. Biết chắc, con chán ngấy với chuỗi dặn dò của mẹ, thậm chí biết chúng sẽ không nghe lời ngay sau khi bước vào cánh cổng trường sơn xanh sơn trắng kia nhưng bà mẹ nào cũng vẫn dặn, như thể không dặn thế thì không phải là một bà mẹ tử tế, không dặn thế thì lũ con không nên người được. Nàng có thằng em rể Mỹ, nó bảo sau này vợ nó đẻ con, nó sẽ tự trông nom không nhờ ông bà ngoại vì nó từng thấy cách chăm chút, o bế, bảo vệ đến mất tự lập của đứa trẻ, nó bảo cách dạy nuôi ấy đứa trẻ lớn lên sẽ không chủ động, thiếu trách nhiệm, lười biếng… nàng từng bĩu môi khi nghe nó nói thế nhưng ngẫm lại thấy chẳng sai. Bà mẹ Nhật chơi đùa với con, con chạy xung quanh nghịch ngợm bẩn nhem quần áo, mặt mũi mặc kệ, nó chạy ngã sấp mặc kệ, nó khóc lu loa mặc kệ. Bà mẹ ấy dạy đứa trẻ tính tự làm tự chịu trách nhiệm trước những việc đã làm. Bà mẹ Việt chơi đùa với con, con chạy xung quanh, luôn miệng nhắc không được chơi bẩn, không được chạy, con ngã khóc lu loa vội vàng chạy đến nâng dỗ, đánh bạch bạch cái nền đất với câu đổ lỗi cửa miệng “cái đất hư làm em ngã này, mẹ đánh nó này…”, dĩ nhiên hai đứa trẻ của hai cách giáo dục ấy sẽ có nhân cách không giống nhau, cách ứng xử và tồn tại giữa cuộc đời hoàn toàn khác nhau. Nàng đọc bao sách về nuôi dạy con mà sao thấy việc dạy một đứa trẻ nên thân quá khó. Nàng lúc nào cũng bận rộn, việc cơ quan, việc buôn bán shop mỹ phẩm hùn vốn chung với bạn thân, việc tập luyện giữ sức khỏe vóc dáng, việc chăm sóc con cái…Nàng mê câu nói của thầy Đ dạy môn khoa học lãnh đạo khi ông ấy bảo cuộc đời là một sân khấu lớn và mỗi chúng ta là một diễn viên thực thụ. Lịch biểu của nàng dày sít trên bảng mêka treo sát gương lớn nơi phòng làm việc – thế giới của riêng nàng. Cả ngày chỉ còn mỗi bữa tối là đủ mặt, giờ lúc thiếu nàng, lúc thiếu anh vì vô số lý do. Lý do nào cũng chính đáng. Bây giờ người ta dành thời gian cho người ngoài nhiều hơn người thân. Đôi khi, nàng nhớ đến số liệu điều tra của mấy nhà xã hội học ở TP. Hồ Chí Minh rằng các ông bố bà mẹ hiện nay không dành quá 35 phút/ngày cho con cái và điều đó làm mái ấm gia đình thành mái lạnh. Dĩ nhiên nàng thấy đúng và giật mình lo ngại. Cơm áo gạo tiền và bao ham hố đời người cuốn cuốn nàng mỗi giây phút, mỗi ngày tháng và nàng nhiu trán tặc lưỡi… mặc kệ. Mẹ nàng bảo cuộc đời dạy con người ta tự khôn ra, tự thích nghi, tự ăn năn. Nàng là giống thích nghi cao với mọi môi trường sống. Nàng giống mẹ.


Hôm nay, nàng đọc một cuốn sách. Đề từ có câu "Chim thú có rừng, cá tôm có biển còn em có anh". Nàng xúc động. Câu nói chạm vào tim nàng, đúng tâm nàng. Chỉ có những xa vắng như bây giờ nàng mới thấm thía nàng yêu và cần anh biết bao...


Xa rồi gần. Gần rồi xa. Cảm giác của những thời điểm đó nàng hiểu rõ nhưng vẫn luôn chới với khi đối diện. Khoảng cách có giá trị đo lòng người. Nàng chưa bao giờ quen được với cảm giác phải xa cách. Khi người ta trẻ người ta dễ quên hơn những nỗi buồn, sự thất vọng, thất bại và khó tha thứ cho những lỗi lầm người khác gây ra cho mình. Ngược lại khi người ta già, người ta luôn gim chặt nỗi buồn vào tim, day dứt về sự thất bại nhưng lại dễ thứ tha hơn trước những điều người khác làm mình thất vọng. Nàng chẳng còn trẻ nhưng cũng chưa đến nỗi già. Nàng hay bị gặp khó khăn trong cuộc sống, từ bé đến giờ chẳng mấy khi sung sướng. Nàng chưa bao giờ trúng số dù vẫn mua vé số cầu may suốt 10 năm qua. Nàng đọc nhiều danh ngôn, kiểu như: “Khó khăn là một phần của cuộc sống và nếu như không chia sẻ khó khăn bạn sẽ không mang lại cho người yêu mến bạn cơ hội để yêu bạn nhiều hơn"... đọc thuộc làu, ngấm vào ruột gan đấy nhưng khi đụng vào khó khăn thì lại tự giải quyết. Nàng thích chia sẻ những niềm vui của mình cho mọi người hơn là những phiền phức. Nàng đang cằn cỗi. Là phụ nữ lười biếng, trông chờ vào chồng nuôi, quanh quẩn nội trợ như T nàng không chịu được, làm quần quật như M, không thời gian giao du bạn bè, không chăm sóc nhan sắc để tiều tụy khô đét khiến chồng chán bỏ theo bồ nhí nàng không chịu được, suốt ngày mơ mộng giàu sang, mai mối đất cát, buôn lậu như K nàng không đủ gan… Nàng đang cằn cỗi. Có những buổi chiều nàng ngồi như cây vông bị mối gốc, mặc tiếng lao xao, ồn ã bên cửa, đầu óc lộn xộn. Những người đàn bà thời hiện đại xinh đẹp hơn, giỏi giang hơn, cô đơn hơn. Mẹ nàng bảo: Đàn bà, được nhất là gia đình yên ổn ấm êm, địa vị danh tiếng, bạc vàng phù du thôi. Nàng muốn được như mẹ. Với bố, mẹ là số 1, mẹ là bà hoàng của bố. Mẹ chỉ là một nhân viên bán hàng quèn cho đến tận lúc 55 tuổi. Mẹ lúc nào cũng hiền hiền, cười cười, nấu ăn ngon như đầu bếp nhà hàng, nhà cửa sạch sẽ gọn gàng, thơm mát. Nàng muốn được như mẹ.


Chồng nàng bảo anh không về đâu? Em sẽ không bao giờ thay đổi. Nàng phải thay đổi điều gì để anh quay về. Nàng hứa sẽ làm cho mái lạnh trở thành mái ấm. Chồng nàng thở dài, nàng đoán thế, vì tiếng thở mạnh và kéo sườn sượt từ phía anh hắt vào tai nàng, như thấu tới tim óc nàng, làm nàng bủn rủn, sây sẩm muốn khụy xuống. Đêm cứ dài thăm thẳm, cứ như không bao giờ sáng nổi với nàng khi nàng cứ gọi còn anh cứ ngắt máy và tắt luôn máy. Nàng tưởng tượng anh đang bên người đàn bà kia, ả đang quàng ôm cổ anh, kéo mặt anh vào vòm ngực trần ấm mượt thơm mùi sữa tắm Lux, ả đang thủ thỉ và vỗ về. Ti vi không bật kênh nào, không máy Ipad, không điện thoại, không vắt tay lên trán, không quay lưng ôm gối và không... không... Nghĩa là họ ủ ấm nhau bằng thân nhiệt cơ thể và sóng mắt và những thủ thỉ trong căn nhà thuê 1,5tr/tháng. Nàng tức điên lên. Nàng lâu rồi đã quên mất anh từng nói rằng anh rất thích được nàng ôm vào lòng vỗ về, thủ thỉ, rằng anh rất ghét bị nàng quay lưng lại sau mỗi lần vừa cuồng nhiệt yêu đương, rằng rất ghét nàng ăn tối xong là lao vào phòng làm việc ngồi liệt ở đó đến 12h, 2h thậm chí đến 4h, mải mê đến nỗi anh đứng sát bên với cốc sữa nóng cũng không biết, mải đến nỗi biết rồi cũng không thèm nhìn lên, thờ ơ giơ tay nhận, uống ực, đưa ly rồi lại cắm vào màn hình xanh lét, lại lóc cóc gõ và gõ. Nàng đang viết những câu chuyện của đàn bà, những người đàn bà nàng biết, nàng thông cảm và thương xót vì đời như bèo trôi. Đàn bà là đáng thương. Muôn tội đâu phải mình đàn bà gây nên nhưng tiếng độc, tiếng buồn thì đàn bà cứ phải gánh trước. Nàng viết đời người lênh đênh mà quên đời mình cũng như bèo mùa lũ.


Anh từng bảo anh chỉ muốn có em như thằng T có vợ bán rau muống ngoài chợ Hoa Lư, thằng Q có vợ bán siêu thị sách, anh kể lể về những cô vợ nhà người, tụi nó là hàng xóm, khi rảnh anh thường qua nhậu nhẹt, trà thuốc. Vợ tụi nó ăn mặc đồ bộ giản dị, tóc tai giản dị, sáng đi bán tối về lo cơm nước, giặt giũ, hò hét con cái rồi ôm chồng chặt cứng ngủ. Vợ tụi nó biết nấu ăn ngon, thích ngồi nhậu kề cà với chồng và bạn chồng, cười nói rổn rảng, hứng lên còn hát váng, phê phê hát nhầm đoạn này qua đoạn kia, sai tông lạc điệu tùm lum, hát xong úp mặt vào lưng chồng thèn thẹn, thấy chồng uống nhiều lén lén thò tay ngắt đùi, ngắt mông, cái véo làm chồng giật thột, trợn mắt cảnh cáo. Vợ tụi nó vậy thôi mà vui. Anh thèm những buổi tối như nhà tụi nó. Anh từng nói thế nhưng nàng lườm anh, dẩu mỏ bảo anh dở hơi. Đêm về, anh ôm nàng, mắt nàng dán vào trang sách 113, sách mượn phải đọc kịp trả, anh gác đùi nàng chà chà, nàng vỗ đùi anh nhắc ngủ đi mai đi làm sớm, anh rời đùi anh khỏi đùi nàng, với tay lấy ipad, anh tìm phim 18+, dò dò, chọn chọn và xem, tôn trọng nàng anh xem phim câm, đùi anh lại gác lên đùi nàng, anh nói thèm vợ lắm còn nàng đầu óc lộn xộn, gấp cuốn sách lại, vặn nhỏ đèn, nàng làm tình với chồng như trẻ con bị ép ăn hết chén cháo đã vữa. Ánh sáng rất đẹp từ cây đèn ngủ đắt tiền, màu gợi cảm mờ ảo nhưng nàng không thể không nhận thấy nét thoảng buồn nơi khuôn mặt anh và chắc anh cũng thừa thấy nét mặt mỏi nơi khuôn mặt nàng.


Những chuyến công tác của anh dày hơn, những lần về ngắn dần rồi lại đi. Những lần đi ít dần lưu luyến, ít dần dặn dò việc con cái nhà cửa. Những khoảng cách đó, lúc đầu nàng thấy bình thường, thật bình thường, thậm chí nàng thoải mái vì bớt phải lo việc ăn uống sinh hoạt cho anh. Những lần về, sau bữa ăn tối, vẫn phòng khách 4 người 4 chỗ với những thiết bị công nghệ cá nhân đa tính năng, vẫn ấm nước trà ngon, kẹo bánh và hoa quả, vẫn chẳng ai nói quá 4 câu, ngồi một lúc rồi tản hết về phòng, tiếng bấm cửa khô khốc. Thế giới riêng tư bất khả xâm phạm, một lịch sự kiểu Mỹ nàng dạy mọi người trong nhà từ hồi mới cưới, từ hồi các con còn bé teo. Bây giờ muốn vào phòng chúng phải gõ cửa, anh muốn vào phòng làm việc của nàng phải gõ cửa, muốn vào phòng ngủ chung của hai vợ chồng phải gõ cửa. Cửa phòng ngủ chung vẫn đóng chặt mỗi đêm, đó là thói quen. Cửa phòng làm việc vẫn đóng chặt từ chập tối đến 12 giờ, đến 2 giờ và hơn thế, đó là thói quen. Nàng lên giường, giở sách và cắm mắt đọc, đó là thói quen… Nhưng dạo này nàng bỗng thèm nghe tiếng gõ cửa, thèm cốc sữa nóng khuya, thèm ly nước mật ong ấm loãng, thèm đùi anh gác lên đùi nàng đòi hỏi. Dạo này nàng lúc nhớ lúc quên nhưng luôn nghĩ đến anh. Lũ trẻ không dám, vì chúng đã quen với những sinh hoạt và quy định của nàng. Anh thì đang bên người đàn bà anh chọn thay thế nàng. Nàng từng nhìn lại mình và nàng biết mình đã bỏ mất điều đáng quý nhất của cuộc đời đó là gia đình.


Nàng thèm một buổi chiều cả 4 người ngồi bên nồi lẩu cá lóc nóng hổi xì xụp ăn và trò chuyện rôm rả, khoe những chiến công trong ngày, chê bai kẻ nào đó làm mình bực bội, lên kế hoạch cho công việc mai, kia, nọ, hứa hẹn chuyến về quê giữa hè, tết, dịp kỉ niệm nào đó. Giờ đây, nàng tự nhủ phải thay đổi để lôi kéo anh trở về căn nhà vốn từng vui vẻ, ấm áp những ngày khốn khó, căn nhà của anh và nàng trong nhật kí ngày đầu anh làm chồng với bóng dáng nàng tất bật buổi tối, buổi sáng lo chăm xong chồng con để kịp tới trường xa. Nàng hối hận. Mọi hối hận đều muộn màng. Nhưng nàng vẫn hy vọng anh quay về với ngôi nhà anh đã rời chân đi. Mẹ nàng bảo cái cuối cùng được nhất của đàn bà là gia đình. Nàng bấm số anh. Nàng hẹn cuộc gặp riêng tư nơi lần đầu hai người hò hẹn. Nàng viết email cho anh nhắc lại những kỉ niệm từ khi mới quen, đến khi cưới, lúc sinh con trai đầu lòng, lúc nàng có thai con gái thứ hai, lúc nàng sinh non vì làm việc quá sức, lúc anh khóc khi bác sĩ nói có khả năng chỉ cứu được em bé còn nàng sẽ chết, lúc anh đưa nàng về quê xây nhà thờ họ, lúc anh bị tai nạn nàng chăm sóc âu lo, lúc anh giữa đêm xe máy vượt 200 km xuống thăm nàng đang học cao học vì nhớ vợ không chịu nổi…Nàng gửi cho anh những tấm ảnh kỉ niệm từng đoạn thời gian ghi dấu. Nàng chỉ lũ trẻ gọi điện cho anh đòi hỏi đi ăn tối, đi chơi công viên, quảng trường, hồ bơi, nhà sách, đi sinh nhật, đi ăn giỗ họ hàng…Nàng chỉ cho lũ con những khoảng thời gian để chúng vòi vĩnh, làm nũng cha rất hợp lý khiến anh mất hứng thú với người đàn bà đang bên mình. Người đàn ông nào cũng yêu con nhất quả đất. Người phụ nữ của anh hẹn nàng gặp mặt, mẹ nàng bảo lấy ân trị oán được ân, lũ bạn bảo xé xác nó ra thứ cướp chồng đục của, con em tái hôn nói tùy cảnh mà xử lý, nàng đến quán, nàng tròn mắt nhìn người đàn bà của anh. Nàng bị cuốn vào câu chuyện, nàng như bị dán vào ghế, nàng nhìn những nếp nhăn đuôi mắt chị xếp lại khi cười mồm há hốc, cổ họng nghẹn nghẹn. Nàng nhìn chị đưa tay vuốt ngược mớ tóc xòa chờm mắt, chân tóc lộ màu bạc, cái cách vuốt tóc vừa duyên và sang trọng, miệng nàng há hốc, nước mắt nối nhau lăn. Nàng thấy mình là một kẻ ngu ngốc, dở hơi. Mẹ nàng bảo cuộc đời dạy con người ta tự khôn ra, tự thích nghi, tự ăn năn. Bây giờ nàng mới cảm nhận được sự xấu hổ và ăn năn. Sau cuộc nói chuyện, nàng lao như bay đến cơ quan anh, không gõ cửa, nàng chạy xô đến anh ôm choàng và nức nở. Anh bảo khi khóc nàng rất đẹp.


Nàng gọi điện cho đám bạn, mời cà phê sáng, nàng bảo chúng nó để điện thoại chế độ câm, nhét hết vào túi, quy định thế khi gặp nhau để tám, để bàn chuyện làm đẹp, dạy con, giữ chồng, tìm chồng mới cho mấy đứa đã ly hôn... Thói quen thời hiện đại bị nhét vào túi. Thói quen nào cũng có thể bỏ nếu ta chủ động và cố gắng từ bỏ. Không hết ngay thì cũng mờ dần, phai dần và hết hẳn. Bây giờ nàng thấy háo hức những cuộc hẹn cuối tuần với đám bạn. Đám bạn bảo nàng độc đoán, nàng dẩu mỏ bảo chúng mày muốn sống hay muốn tồn tại. Một góc quán xôn xao, sinh động như sắc váy, túi, khăn, dép họ diện trên người. Nàng ngắm họ, lòng dạ như vừa được rót vào một cốc rượu mạnh.


Nàng hít vào thở ra khoan khoái theo âm nhạc. Bài yoga thư giãn kết thúc. Chiều rồi, chiều tháng 10 chưa cười đã tối. Khi một mình, nàng đọc sách thầy Đ tặng, ngẫm nghĩ điều thầy viết về cái được/mất của kiếp người và dần an lòng. Cuộc đời là một sân khấu lớn. Nàng là đàn bà, vai diễn của nàng phức tạp. Thầy bảo đàn bà như hoa đào. Đào thắm rồi đào phai. Một năm có bốn mùa, sớm muộn gì mùa xuân cũng về. Đào phai rồi đào lại thắm.


Nhiều tuần trôi qua, nàng đã quen với những buổi chiều không buồn./.


29/10/2015
    HTH