4.21.2016

Hoàng Thanh Hương 


Ia Pa mùa gió

Tràn nắng và gió
rần rật thốc qua miệng gùi của mí
lưng thon của chị
những thoăn thoát chân trần triền sông
ăm ắp hàng dài ché rượu
lung liêng mắt và mắt

Bọc tôi là xanh mơn ruộng gần ruộng xa
mùa rộn ràng đồng bãi
những mặt người tươi lại
bắt đầu cuộc hành trình
sau lũ.

Ia Pa
gieo vào tôi nỗi nhớ
trăng ngủ trên tẩu cha đêm pơ thi
người già kể khan
lúc bổng như tiếng mùa sinh sôi
          lúc trầm như lòng sông mùa cạn
          tôi lạc và hoang sơ chinh chiến tình yêu
kiêu hùng say đắm
          
Tôi đem theo niềm vui bội thu về phố
mắt bé thơ đầy nắng
cả dáng lưng khom đẫm mồ hôi
vết chai lòng tay anh

Ia Pa
          tôi mơ những giấc mơ trĩu vàng bông lúa
những mùa sông xanh ngát đôi bờ
nhà sàn thơm hương cơm mới
ngân nga lời ai ru

Người đi mùa gió?
 chưa xa đã nhớ
bàn chân chỉ muốn quay về.


4.12.2016






                                                               Những buổi chiều không buồn

                                                                                                   Truyện ngắn Hoàng Thanh Hương

Không phải buổi chiều nào cũng buồn, không phải buổi chiều nào cũng ồn ã với bao hưởng thụ cuộc sống hiện đại. Có những buổi chiều nàng nhận ra mình chẳng buồn, chẳng vui. Tâm trạng không rõ ràng nhưng rất cô đơn. Bây giờ con người cô đơn. Cô đơn ngay giữa đám đông. Cuối tuần, một đám bạn thân rủ nhau cà phê. Ngồi sát bên nhau mỗi đứa một cái điện thoại lướt web, like facebook, xem hình ảnh lạ, xem những video hot... Đôi khi muốn quay sang khều khều, nói một câu giao thoại cho có không khí bên nhau xong lại thôi. Lại là lặng im, lại chúi mặt vào cái màn hình xanh lét, lướt và lướt. Nàng ngắm nhìn những khuôn mặt chăm chú, những nụ cười hờ hững, những đối thoại rời tã như cơm nguội phải nước. Buổi sáng trôi trong nỗi buồn bã mơ hồ.


Ở nhà, một kiến trúc 7 phòng. Phòng khách rộng thênh, bàn ghế bày biện sang trọng, ti vi màn hình phẳng 32 inch nhưng chẳng mấy khi cả gia đình ngồi đủ 4 người. Có ngồi thì chồng xem tivi, vợ cắm mặt vào Ipad, con đọc truyện tranh, xếp hình trên nền gạch. Chẳng ai nói với ai. Mấy chục phút ngồi thế rồi ai tản về phòng người đấy. Những tiếng bấm cửa khô khốc. Lại bật tivi phòng ngủ xem film kênh Movies, xem chán lại chuyển kênh A,B,C... Phim nước ngoài, đủ loại. Xem chán rồi ngủ, ti vi cứ nói oang oang. Ngày trước nàng hay bày các trò để nối kết các thành viên gia đình, bây giờ nàng cũng bận rối. Sáng 6h30 cả nhà lao ra khỏi cổng, chồng hướng chồng, vợ hướng vợ, con cái thả xuống cổng trường với một chuỗi câu dặn dò phải thế này phải thế kia rồi vù xe đến cơ quan. Biết chắc, con chán ngấy với chuỗi dặn dò của mẹ, thậm chí biết chúng sẽ không nghe lời ngay sau khi bước vào cánh cổng trường sơn xanh sơn trắng kia nhưng bà mẹ nào cũng vẫn dặn, như thể không dặn thế thì không phải là một bà mẹ tử tế, không dặn thế thì lũ con không nên người được. Nàng có thằng em rể Mỹ, nó bảo sau này vợ nó đẻ con, nó sẽ tự trông nom không nhờ ông bà ngoại vì nó từng thấy cách chăm chút, o bế, bảo vệ đến mất tự lập của đứa trẻ, nó bảo cách dạy nuôi ấy đứa trẻ lớn lên sẽ không chủ động, thiếu trách nhiệm, lười biếng… nàng từng bĩu môi khi nghe nó nói thế nhưng ngẫm lại thấy chẳng sai. Bà mẹ Nhật chơi đùa với con, con chạy xung quanh nghịch ngợm bẩn nhem quần áo, mặt mũi mặc kệ, nó chạy ngã sấp mặc kệ, nó khóc lu loa mặc kệ. Bà mẹ ấy dạy đứa trẻ tính tự làm tự chịu trách nhiệm trước những việc đã làm. Bà mẹ Việt chơi đùa với con, con chạy xung quanh, luôn miệng nhắc không được chơi bẩn, không được chạy, con ngã khóc lu loa vội vàng chạy đến nâng dỗ, đánh bạch bạch cái nền đất với câu đổ lỗi cửa miệng “cái đất hư làm em ngã này, mẹ đánh nó này…”, dĩ nhiên hai đứa trẻ của hai cách giáo dục ấy sẽ có nhân cách không giống nhau, cách ứng xử và tồn tại giữa cuộc đời hoàn toàn khác nhau. Nàng đọc bao sách về nuôi dạy con mà sao thấy việc dạy một đứa trẻ nên thân quá khó. Nàng lúc nào cũng bận rộn, việc cơ quan, việc buôn bán shop mỹ phẩm hùn vốn chung với bạn thân, việc tập luyện giữ sức khỏe vóc dáng, việc chăm sóc con cái…Nàng mê câu nói của thầy Đ dạy môn khoa học lãnh đạo khi ông ấy bảo cuộc đời là một sân khấu lớn và mỗi chúng ta là một diễn viên thực thụ. Lịch biểu của nàng dày sít trên bảng mêka treo sát gương lớn nơi phòng làm việc – thế giới của riêng nàng. Cả ngày chỉ còn mỗi bữa tối là đủ mặt, giờ lúc thiếu nàng, lúc thiếu anh vì vô số lý do. Lý do nào cũng chính đáng. Bây giờ người ta dành thời gian cho người ngoài nhiều hơn người thân. Đôi khi, nàng nhớ đến số liệu điều tra của mấy nhà xã hội học ở TP. Hồ Chí Minh rằng các ông bố bà mẹ hiện nay không dành quá 35 phút/ngày cho con cái và điều đó làm mái ấm gia đình thành mái lạnh. Dĩ nhiên nàng thấy đúng và giật mình lo ngại. Cơm áo gạo tiền và bao ham hố đời người cuốn cuốn nàng mỗi giây phút, mỗi ngày tháng và nàng nhiu trán tặc lưỡi… mặc kệ. Mẹ nàng bảo cuộc đời dạy con người ta tự khôn ra, tự thích nghi, tự ăn năn. Nàng là giống thích nghi cao với mọi môi trường sống. Nàng giống mẹ.


Hôm nay, nàng đọc một cuốn sách. Đề từ có câu "Chim thú có rừng, cá tôm có biển còn em có anh". Nàng xúc động. Câu nói chạm vào tim nàng, đúng tâm nàng. Chỉ có những xa vắng như bây giờ nàng mới thấm thía nàng yêu và cần anh biết bao...


Xa rồi gần. Gần rồi xa. Cảm giác của những thời điểm đó nàng hiểu rõ nhưng vẫn luôn chới với khi đối diện. Khoảng cách có giá trị đo lòng người. Nàng chưa bao giờ quen được với cảm giác phải xa cách. Khi người ta trẻ người ta dễ quên hơn những nỗi buồn, sự thất vọng, thất bại và khó tha thứ cho những lỗi lầm người khác gây ra cho mình. Ngược lại khi người ta già, người ta luôn gim chặt nỗi buồn vào tim, day dứt về sự thất bại nhưng lại dễ thứ tha hơn trước những điều người khác làm mình thất vọng. Nàng chẳng còn trẻ nhưng cũng chưa đến nỗi già. Nàng hay bị gặp khó khăn trong cuộc sống, từ bé đến giờ chẳng mấy khi sung sướng. Nàng chưa bao giờ trúng số dù vẫn mua vé số cầu may suốt 10 năm qua. Nàng đọc nhiều danh ngôn, kiểu như: “Khó khăn là một phần của cuộc sống và nếu như không chia sẻ khó khăn bạn sẽ không mang lại cho người yêu mến bạn cơ hội để yêu bạn nhiều hơn"... đọc thuộc làu, ngấm vào ruột gan đấy nhưng khi đụng vào khó khăn thì lại tự giải quyết. Nàng thích chia sẻ những niềm vui của mình cho mọi người hơn là những phiền phức. Nàng đang cằn cỗi. Là phụ nữ lười biếng, trông chờ vào chồng nuôi, quanh quẩn nội trợ như T nàng không chịu được, làm quần quật như M, không thời gian giao du bạn bè, không chăm sóc nhan sắc để tiều tụy khô đét khiến chồng chán bỏ theo bồ nhí nàng không chịu được, suốt ngày mơ mộng giàu sang, mai mối đất cát, buôn lậu như K nàng không đủ gan… Nàng đang cằn cỗi. Có những buổi chiều nàng ngồi như cây vông bị mối gốc, mặc tiếng lao xao, ồn ã bên cửa, đầu óc lộn xộn. Những người đàn bà thời hiện đại xinh đẹp hơn, giỏi giang hơn, cô đơn hơn. Mẹ nàng bảo: Đàn bà, được nhất là gia đình yên ổn ấm êm, địa vị danh tiếng, bạc vàng phù du thôi. Nàng muốn được như mẹ. Với bố, mẹ là số 1, mẹ là bà hoàng của bố. Mẹ chỉ là một nhân viên bán hàng quèn cho đến tận lúc 55 tuổi. Mẹ lúc nào cũng hiền hiền, cười cười, nấu ăn ngon như đầu bếp nhà hàng, nhà cửa sạch sẽ gọn gàng, thơm mát. Nàng muốn được như mẹ.


Chồng nàng bảo anh không về đâu? Em sẽ không bao giờ thay đổi. Nàng phải thay đổi điều gì để anh quay về. Nàng hứa sẽ làm cho mái lạnh trở thành mái ấm. Chồng nàng thở dài, nàng đoán thế, vì tiếng thở mạnh và kéo sườn sượt từ phía anh hắt vào tai nàng, như thấu tới tim óc nàng, làm nàng bủn rủn, sây sẩm muốn khụy xuống. Đêm cứ dài thăm thẳm, cứ như không bao giờ sáng nổi với nàng khi nàng cứ gọi còn anh cứ ngắt máy và tắt luôn máy. Nàng tưởng tượng anh đang bên người đàn bà kia, ả đang quàng ôm cổ anh, kéo mặt anh vào vòm ngực trần ấm mượt thơm mùi sữa tắm Lux, ả đang thủ thỉ và vỗ về. Ti vi không bật kênh nào, không máy Ipad, không điện thoại, không vắt tay lên trán, không quay lưng ôm gối và không... không... Nghĩa là họ ủ ấm nhau bằng thân nhiệt cơ thể và sóng mắt và những thủ thỉ trong căn nhà thuê 1,5tr/tháng. Nàng tức điên lên. Nàng lâu rồi đã quên mất anh từng nói rằng anh rất thích được nàng ôm vào lòng vỗ về, thủ thỉ, rằng anh rất ghét bị nàng quay lưng lại sau mỗi lần vừa cuồng nhiệt yêu đương, rằng rất ghét nàng ăn tối xong là lao vào phòng làm việc ngồi liệt ở đó đến 12h, 2h thậm chí đến 4h, mải mê đến nỗi anh đứng sát bên với cốc sữa nóng cũng không biết, mải đến nỗi biết rồi cũng không thèm nhìn lên, thờ ơ giơ tay nhận, uống ực, đưa ly rồi lại cắm vào màn hình xanh lét, lại lóc cóc gõ và gõ. Nàng đang viết những câu chuyện của đàn bà, những người đàn bà nàng biết, nàng thông cảm và thương xót vì đời như bèo trôi. Đàn bà là đáng thương. Muôn tội đâu phải mình đàn bà gây nên nhưng tiếng độc, tiếng buồn thì đàn bà cứ phải gánh trước. Nàng viết đời người lênh đênh mà quên đời mình cũng như bèo mùa lũ.


Anh từng bảo anh chỉ muốn có em như thằng T có vợ bán rau muống ngoài chợ Hoa Lư, thằng Q có vợ bán siêu thị sách, anh kể lể về những cô vợ nhà người, tụi nó là hàng xóm, khi rảnh anh thường qua nhậu nhẹt, trà thuốc. Vợ tụi nó ăn mặc đồ bộ giản dị, tóc tai giản dị, sáng đi bán tối về lo cơm nước, giặt giũ, hò hét con cái rồi ôm chồng chặt cứng ngủ. Vợ tụi nó biết nấu ăn ngon, thích ngồi nhậu kề cà với chồng và bạn chồng, cười nói rổn rảng, hứng lên còn hát váng, phê phê hát nhầm đoạn này qua đoạn kia, sai tông lạc điệu tùm lum, hát xong úp mặt vào lưng chồng thèn thẹn, thấy chồng uống nhiều lén lén thò tay ngắt đùi, ngắt mông, cái véo làm chồng giật thột, trợn mắt cảnh cáo. Vợ tụi nó vậy thôi mà vui. Anh thèm những buổi tối như nhà tụi nó. Anh từng nói thế nhưng nàng lườm anh, dẩu mỏ bảo anh dở hơi. Đêm về, anh ôm nàng, mắt nàng dán vào trang sách 113, sách mượn phải đọc kịp trả, anh gác đùi nàng chà chà, nàng vỗ đùi anh nhắc ngủ đi mai đi làm sớm, anh rời đùi anh khỏi đùi nàng, với tay lấy ipad, anh tìm phim 18+, dò dò, chọn chọn và xem, tôn trọng nàng anh xem phim câm, đùi anh lại gác lên đùi nàng, anh nói thèm vợ lắm còn nàng đầu óc lộn xộn, gấp cuốn sách lại, vặn nhỏ đèn, nàng làm tình với chồng như trẻ con bị ép ăn hết chén cháo đã vữa. Ánh sáng rất đẹp từ cây đèn ngủ đắt tiền, màu gợi cảm mờ ảo nhưng nàng không thể không nhận thấy nét thoảng buồn nơi khuôn mặt anh và chắc anh cũng thừa thấy nét mặt mỏi nơi khuôn mặt nàng.


Những chuyến công tác của anh dày hơn, những lần về ngắn dần rồi lại đi. Những lần đi ít dần lưu luyến, ít dần dặn dò việc con cái nhà cửa. Những khoảng cách đó, lúc đầu nàng thấy bình thường, thật bình thường, thậm chí nàng thoải mái vì bớt phải lo việc ăn uống sinh hoạt cho anh. Những lần về, sau bữa ăn tối, vẫn phòng khách 4 người 4 chỗ với những thiết bị công nghệ cá nhân đa tính năng, vẫn ấm nước trà ngon, kẹo bánh và hoa quả, vẫn chẳng ai nói quá 4 câu, ngồi một lúc rồi tản hết về phòng, tiếng bấm cửa khô khốc. Thế giới riêng tư bất khả xâm phạm, một lịch sự kiểu Mỹ nàng dạy mọi người trong nhà từ hồi mới cưới, từ hồi các con còn bé teo. Bây giờ muốn vào phòng chúng phải gõ cửa, anh muốn vào phòng làm việc của nàng phải gõ cửa, muốn vào phòng ngủ chung của hai vợ chồng phải gõ cửa. Cửa phòng ngủ chung vẫn đóng chặt mỗi đêm, đó là thói quen. Cửa phòng làm việc vẫn đóng chặt từ chập tối đến 12 giờ, đến 2 giờ và hơn thế, đó là thói quen. Nàng lên giường, giở sách và cắm mắt đọc, đó là thói quen… Nhưng dạo này nàng bỗng thèm nghe tiếng gõ cửa, thèm cốc sữa nóng khuya, thèm ly nước mật ong ấm loãng, thèm đùi anh gác lên đùi nàng đòi hỏi. Dạo này nàng lúc nhớ lúc quên nhưng luôn nghĩ đến anh. Lũ trẻ không dám, vì chúng đã quen với những sinh hoạt và quy định của nàng. Anh thì đang bên người đàn bà anh chọn thay thế nàng. Nàng từng nhìn lại mình và nàng biết mình đã bỏ mất điều đáng quý nhất của cuộc đời đó là gia đình.


Nàng thèm một buổi chiều cả 4 người ngồi bên nồi lẩu cá lóc nóng hổi xì xụp ăn và trò chuyện rôm rả, khoe những chiến công trong ngày, chê bai kẻ nào đó làm mình bực bội, lên kế hoạch cho công việc mai, kia, nọ, hứa hẹn chuyến về quê giữa hè, tết, dịp kỉ niệm nào đó. Giờ đây, nàng tự nhủ phải thay đổi để lôi kéo anh trở về căn nhà vốn từng vui vẻ, ấm áp những ngày khốn khó, căn nhà của anh và nàng trong nhật kí ngày đầu anh làm chồng với bóng dáng nàng tất bật buổi tối, buổi sáng lo chăm xong chồng con để kịp tới trường xa. Nàng hối hận. Mọi hối hận đều muộn màng. Nhưng nàng vẫn hy vọng anh quay về với ngôi nhà anh đã rời chân đi. Mẹ nàng bảo cái cuối cùng được nhất của đàn bà là gia đình. Nàng bấm số anh. Nàng hẹn cuộc gặp riêng tư nơi lần đầu hai người hò hẹn. Nàng viết email cho anh nhắc lại những kỉ niệm từ khi mới quen, đến khi cưới, lúc sinh con trai đầu lòng, lúc nàng có thai con gái thứ hai, lúc nàng sinh non vì làm việc quá sức, lúc anh khóc khi bác sĩ nói có khả năng chỉ cứu được em bé còn nàng sẽ chết, lúc anh đưa nàng về quê xây nhà thờ họ, lúc anh bị tai nạn nàng chăm sóc âu lo, lúc anh giữa đêm xe máy vượt 200 km xuống thăm nàng đang học cao học vì nhớ vợ không chịu nổi…Nàng gửi cho anh những tấm ảnh kỉ niệm từng đoạn thời gian ghi dấu. Nàng chỉ lũ trẻ gọi điện cho anh đòi hỏi đi ăn tối, đi chơi công viên, quảng trường, hồ bơi, nhà sách, đi sinh nhật, đi ăn giỗ họ hàng…Nàng chỉ cho lũ con những khoảng thời gian để chúng vòi vĩnh, làm nũng cha rất hợp lý khiến anh mất hứng thú với người đàn bà đang bên mình. Người đàn ông nào cũng yêu con nhất quả đất. Người phụ nữ của anh hẹn nàng gặp mặt, mẹ nàng bảo lấy ân trị oán được ân, lũ bạn bảo xé xác nó ra thứ cướp chồng đục của, con em tái hôn nói tùy cảnh mà xử lý, nàng đến quán, nàng tròn mắt nhìn người đàn bà của anh. Nàng bị cuốn vào câu chuyện, nàng như bị dán vào ghế, nàng nhìn những nếp nhăn đuôi mắt chị xếp lại khi cười mồm há hốc, cổ họng nghẹn nghẹn. Nàng nhìn chị đưa tay vuốt ngược mớ tóc xòa chờm mắt, chân tóc lộ màu bạc, cái cách vuốt tóc vừa duyên và sang trọng, miệng nàng há hốc, nước mắt nối nhau lăn. Nàng thấy mình là một kẻ ngu ngốc, dở hơi. Mẹ nàng bảo cuộc đời dạy con người ta tự khôn ra, tự thích nghi, tự ăn năn. Bây giờ nàng mới cảm nhận được sự xấu hổ và ăn năn. Sau cuộc nói chuyện, nàng lao như bay đến cơ quan anh, không gõ cửa, nàng chạy xô đến anh ôm choàng và nức nở. Anh bảo khi khóc nàng rất đẹp.


Nàng gọi điện cho đám bạn, mời cà phê sáng, nàng bảo chúng nó để điện thoại chế độ câm, nhét hết vào túi, quy định thế khi gặp nhau để tám, để bàn chuyện làm đẹp, dạy con, giữ chồng, tìm chồng mới cho mấy đứa đã ly hôn... Thói quen thời hiện đại bị nhét vào túi. Thói quen nào cũng có thể bỏ nếu ta chủ động và cố gắng từ bỏ. Không hết ngay thì cũng mờ dần, phai dần và hết hẳn. Bây giờ nàng thấy háo hức những cuộc hẹn cuối tuần với đám bạn. Đám bạn bảo nàng độc đoán, nàng dẩu mỏ bảo chúng mày muốn sống hay muốn tồn tại. Một góc quán xôn xao, sinh động như sắc váy, túi, khăn, dép họ diện trên người. Nàng ngắm họ, lòng dạ như vừa được rót vào một cốc rượu mạnh.


Nàng hít vào thở ra khoan khoái theo âm nhạc. Bài yoga thư giãn kết thúc. Chiều rồi, chiều tháng 10 chưa cười đã tối. Khi một mình, nàng đọc sách thầy Đ tặng, ngẫm nghĩ điều thầy viết về cái được/mất của kiếp người và dần an lòng. Cuộc đời là một sân khấu lớn. Nàng là đàn bà, vai diễn của nàng phức tạp. Thầy bảo đàn bà như hoa đào. Đào thắm rồi đào phai. Một năm có bốn mùa, sớm muộn gì mùa xuân cũng về. Đào phai rồi đào lại thắm.


Nhiều tuần trôi qua, nàng đã quen với những buổi chiều không buồn./.


29/10/2015
    HTH





http://radioplus.vn/nghe-doc-truyen/truyen-dem-khuya/mo-mat-ngay-da-troi-hoang-thanh-huong.html




Như trăng lơ lửng giữa trời…
(Đọc “Phía trước là bầu trời” – tập truyện ngắn Hoàng Thanh Hương,
NXB Quân đội nhân dân, năm 2015)
Hà Công Trường - BTV Tạp chí văn nghệ Gia Lai
Tập truyện ngắn “Phía trước là bầu trời” của Hoàng Thanh Hương lấy hiện thực làm chất liệu để phản chiếu vào góc khuất, vào những mảnh đời trong xã hội, để “khai quật” lên những mảnh ghép đời bị bỏ quên trong thế giới người xô bồ. Mạnh mẽ, táo bạo, gai góc mà đa sầu, đa cảm và cũng đầy nữ tính nên những nhân vật trong sáng tác của chị cho ta cảm giác quen thuộc như vừa gặp họ hôm qua bên ly cà phê hay đó là chị, là đồng nghiệp hoặc một ta trong vô vàn ta của xã hội này. 13 truyện ngắn là 13 thế giới với mỗi số phận khác nhau đan xen bởi rối ren đời mà ở đó sướng/khổ, cô đơn/hạnh phúc… được tác giả bóc tách tỉ mỉ. Người đọc như được trải nghiệm việc bóc tách từng lớp vỏ “củ hành” qua 13 mảnh đời của “Phía trước là bầu trời” để rồi nhận ra “nước mắt rơi tự bao giờ” bởi sau một gia đình tưởng chừng hạnh phúc là sự khổ đau dằn vặt khôn nguôi,… và sau những gì con chữ hiển hiện là cả một thế giới tâm hồn đằm sâu của số phận.
Hoàng Thanh Hương cũng như những cây bút văn xuôi nữ khác luôn dành sự “ưu ái” để nói về giới mình, đó là những người đàn bà bất hạnh, khổ đau trong tình yêu, cuộc sống. Những nhân vật của chị va chạm nhau trong sự trói buộc của xã hội, của số phận. Đó là “Nàng” trong “Hợp đồng thuê đẻ” từ bản hợp đồng thuê đẻ đã đem lòng yêu thương thật sự người đàn ông tên S, từ mang thai để nhận tiền đến ước mơ, khát khao cháy bỏng cái thiên chức được làm mẹ, mà quan trọng hơn được có con với người mình yêu. “Bây giờ nàng phát hiện mình thèm có con với anh, thèm vô cùng. Không sợ cháo, sữa, bột, bỉm khai mù, không sợ cơ thể vỡ nở tung tóe, bụng vú rạn sệ nữa” (Hợp đồng thuê đẻ, tr.37). Cùng cảnh ngộ với “Nàng” có “Cô” trong “Cơn mưa không dừng lại” khi “cô thèm đến lồng lộn một đứa con quẫy đạp trong vòm bụng”. Nhưng ước mơ tưởng gần gụi ấy trở nên xa vời với người phụ nữ như cô “cô gần như mất trí khi dòng kinh đỏ bầm tuôn xuống bệ cầu, cô tức tối vứt tung tất cả những thứ có trước mặt, gầm gừ như bị điên, đập đầu vào tường đến chảy máu, cài chặt cửa buồng ngồi khóc uất ức mặc tiếng anh đập cửa nài nỉ dỗ dành” (Cơn mưa không dừng lại, tr.46). Ước mơ tưởng như đã nằm trong thiên chức của phái nữ lại trở nên xa vời, mong manh với họ. Tác giả bằng sự nhạy cảm, bằng sự tinh tế đã bóc tách những lớp vỏ ẩn sâu trong những người đàn bà cá biệt, mạnh mẽ để người đọc nhìn được, cảm được cái cô đơn, cái lẻ loi, cái khát vọng đến cháy bỏng của họ - khát vọng tình yêu, gia đình và cả những đứa con.
Xuyên suốt cả tập truyện “Phía trước là bầu trời” là những người đàn bà – họ khác nhau về hoàn cảnh sống nhưng giống nhau ở đức hi sinh, lòng vị tha và cả khát khao cháy hết mình cho tình yêu, cho hạnh phúc. Ta gặp Nhi trong “Phía trước là bầu trời”, Sâm trong “Sau bình minh là em”, Huệ trong “Cơn mưa không dừng lại”, vợ S trong “Hợp đồng đẻ thuê”...v.v. Ở họ đều có những nỗi đau giấu kín, đó là sự đổ vỡ trong hạnh phúc gia đình, là khát khao muốn được yêu thương, được ghì nén vào trong những cái ôm cồn cào mang tên “Hạnh phúc”. Nhà văn chưa thực sự đi sâu vào việc thể hiện nội tâm của nhân vật nhưng tự bản thân nhân vật đã thể hiện điều đó. Những dằn vặt, những giọt nước mắt lăn dài của Huệ khi bồng con mình khiến ta không cầm được nước mắt… Có đau đớn nào hơn, xa xót nào hơn và ám ảnh nào hơn khi tiếng nựng con đầy yêu thương, hờn tủi của Huệ buột ra tự nhiên đến xé lòng “Cu chó ghét quá, biết lạ cơ đấy. Tôi bồng tý rồi tôi phải đi, chắc cả năm nữa mới gặp, thế mà lẫy à, hư à?” (Cơn mưa không dừng lại, tr.52). Hoàng Thanh Hương bằng sự tinh tế, bằng cái cúi nhìn quan tâm về những góc khuất đã “sống” vào trong chính nhân vật của mình, cho nhân vật của mình một điểm tựa để “vin vào mà đứng dậy” trước bao sóng gió, cay đắng nghiệt ngã của xã hội hiện đại. Những người đàn bà ngác ngơ, đi kể chuyện riêng tư của đời mình mà chung cho “một nửa thế giới”, những người đàn bà đi tìm hạnh phúc mà hạnh phúc cứ vời xa không thể nào nắm bắt. Đó là “Chị” trong “Khi yêu” và Ả trong “Chuyện nhỏ nhặt” – họ ngỡ đã tìm được tình yêu nhưng rồi lại mất đi hoặc chơi vơi trong tình yêu ngộ nhận, trốn chạy cô đơn bằng hôn nhân không tình yêu…
Nhà văn “ưu ái” cho giới mình nhưng nếu bảo chị đang lên tiếng để bảo vệ nữ quyền thì chưa chắc. Bởi thế giới nhân vật của tác giả như một lát cắt đi qua xã hội hoặc có lẽ nhà văn đã bê nguyên xi những gì ngoài đời thật đó vào trong sáng tác của mình, khiến đọc xong ta cứ ngờ ngợ đã gặp “Cô”, “Chị”, “Ả”, “Nàng” đâu đó hôm qua, hôm nay và ngay trước mặt khi gấp sách lại. Bằng sự từng trải của “người đàn bà qua hai lần lửa”, tác giả buông tiếng thở dài đồng cảm cho “Nàng” trong “Bóng” với chuyến đi của linh hồn “dạo qua quỷ môn quan” để sống lại với tình yêu đích thực của mình – thứ tình yêu vụng trộm, tội lỗi nhưng đam mê, cuồng say… “Thị” trong “Giới hạn” với những trận đòn ám ảnh từ chồng, với những vẩn vơ trong tâm hồn những suy tư, dằn vặt, nửa buông bỏ, nửa cam chịu, nửa chẳng đặng đừng. Giới hạn – như một câu hỏi, như một câu trả lời nó như một làn ranh giới nhỏ mỏng manh mà tác giả và nhân vật của mình không đủ dũng cảm để bước qua, để chấm dứt. Chị đã có một “Giới hạn” với nút thắt chưa được mở, với một cái kết dở dang để cho độc giả suy ngẫm, suy diễn… tặc lưỡi.
Phía trước là bầu trời” – đứa con tinh thần thứ 5 này của nhà văn nữ tuổi 37 có nhiều trường đoạn sex, có thể nói không ngoa rằng sau nhân vật nữ thì sex cũng là chất liệu xuyên suốt toàn bộ tuyển tập. Kiểu viết của chị đôi khi vụn vặt, đầy cảnh yêu đương với “dưa cà, mắm muối” nhưng không dễ dãi vì thế văn chị dễ đọc, dễ hiểu, dễ thấm. Là phụ nữ, tác giả luôn hướng bạn đọc đến những nỗi đau của đàn bà và tính nhân bản sau mỗi “cánh đồng chữ” mình gieo.
Viết về sex không còn là cái gì ghê gớm nữa mà nó như chất xúc tác để tác giả và nhân vật của mình “phiêu” theo cảm xúc. Nhiều cuộc tranh luận về sex nhiều ý kiến về nó nhưng theo thời gian và sự du nhập của “giao thoa” văn hóa – sex đi vào văn chương như một yếu tố nghệ thuật, yếu tố truyền cảm hứng, chuyển tải những ẩn ức thầm kín trong chiều sâu tâm hồn. Viết sex dễ mà khó bởi chỉ một không gian, một vài từ ngữ không đúng chỗ nó sẽ trở nên dung tục. Chính vì vậy viết sex đòi hỏi cao không chỉ ở “tài” mà còn ở “nghệ” nếu làm được điều này nó sẽ góp phần đưa trí tưởng tượng của độc giả đến những ý nghĩa nhân văn trong từng động tác, từng biểu tượng giới. Hoàng Thanh Hương viết truyện với nhiều yếu tố tính dục, nhiều chi tiết sex nhưng chị chỉ mới chú trọng vào “chuyện” nhiều hơn “văn”. Có thể kể đến “Nàng chẳng để anh nói nhiều, ghì lấy vai anh siết chặt. Sông đêm ấy se lạnh, bãi cỏ mềm ướt hơi sương, chiếc áo mưa sột soạt, xô lệch nhàu nhĩ dưới sự say mê của hai người đang yêu…” (Mùa sông hát, tr.139) hay “Ả cong cuốn bỏng cháy trong vòng tay tôi mơn siết điên cuồng, hờn ghen, nuối tiếc, tuyệt vọng. Tôi cắn làn vai ả, ả cào xước hông tôi” (Chuyện nhỏ nhặt, tr.101). Tình dục khi thoát khỏi “vùng cấm” của văn chương truyền thống tạo nên một sự thay đổi lớn trong sự tiếp cận “bản ngã” con người. Yếu tố sex trong giọng văn của Hoàng Thanh Hương được miêu tả như một niềm khát khao, mong mỏi, sự tự nguyện dâng hiến xuất phát từ tình yêu, từ đòi hỏi chính đáng của bản năng sinh lý bị kiềm thúc bởi đạo đức xã hội. Sex trong văn của chị chỉ dừng lại ở mức độ “bề ngoài” nghĩa là chỉ mới diễn tả được màu xanh của lá nhưng không chạm được sức sống, tâm hồn vẻ đẹp của lá… Đó cũng là cái thiếu, cái “chưa được” của nhiều cây bút viết về sex  chứ không riêng gì Hoàng Thanh Hương bởi chưa ai vượt qua được sự “kìm hãm” của chính bản thân mình. Họ chỉ đi men bên bờ của dòng sông mà không dám một lần đặt chân xuống dòng nước, không dám đi ngược dòng, kiểu đi e ngại ấy sao biết nước mạnh, nông, sâu. “Phía trước là bầu trời” của chị, tạm xem như một sự thể nghiệm ở hướng đi, hướng tiếp cận nội tâm nhân vật mới nếu như vậy thì tuyển tập đã khá thành công - thành công ở sự nhuần nhuyễn trong “gợi tả”, trong việc hướng bạn đọc liên tưởng…  
Hoàng Thanh Hương trong tuyển tập lần này ngoài việc đồng cảm, còn góp tiếng nói phê phán lối sống thực dụng và sự xuống cấp của những giá trị đạo đức (dượng cưỡng hiếp con gái của vợ - Chuyện nhỏ nhặt), những tệ nạn xã hội (mại dâm, lọc lừa, tham ô, hối lộ và trụy lạc của một số quan chức…), tác giả còn lồng ghép báo chí vào trong chất truyện. Những tác phẩm này không nhiều và được nhiều người thử nghiệm thành công (nhà văn Thuận), qua đó tác giả có một cách nhìn thẳng thắn, mạnh dạn, một thái độ nhập cuộc trước những vấn đề nóng bỏng của thực tế… Ta gặp Hương “gặp chất Thuận” trong “Sau bình minh là em”, “Mùa sông hát” hay “Nơi rừng lặng gió”… Chất báo chí trong sáng tác của chị thể hiện ở cách miêu tả gãy gọn, tính sự kiện người thật việc thật được đan cài bởi những hư cấu “có ý đồ” tạo nên “gia vị” cho tác phẩm.
13 truyện ngắn, 13 không thời gian với giọng văn nhẹ nhàng không “lên gân”, nhà văn Hoàng Thanh Hương đưa đến cho bạn đọc những góc khuất của cuộc sống hiện thực, những mảnh đời, những người đàn bà chịu thương, chịu khó với khát khao tìm kiếm hạnh phúc, tình yêu.
Còn nhiều điều chưa hài lòng về “Phía trước là bầu trời” còn đó những cái lắc đầu luyến tiếc, còn nhiều điều “giá như” dành cho tác giả… Nhưng như tiêu đề của tập truyện để độc giả hi vọng vào chị - một nữ tác giả trẻ của vùng đất Tây Nguyên hào phóng nắng gió, mênh mông núi đồi, ghềnh thác... vào phía trước… vào một bầu trời đầy sáng tạo… trên miệt mài cánh đồng chữ của tác giả và đồng nghiệp… Hy vọng, chờ đợi… như trăng lơ lửng giữa trời…
HCT